Vú nàng Thu không to nhưng đẹp vừa miếng với tôi

Tôi vừa nằm đè lên người Thu vừa hôn,thằng nhỏ của tôi ép sát vào giữa hai chân Thu làm tôi tự nhiên sản sinh ra một thứ rất kích thích,thúc đẩy tôi, và tôi đưa tay vào trong ngực Thu, luồn qua tấm áo mỏng, qua cả cái áo lót, tôi có thể cảm nhận được cặp vú của Thu, không to lắm, nhưng có lẽ vậy là đủ…

Vu nang Thu khong to nhung dep vua mieng voi toi

Đọc truyện 18+ Vú nàng Thu không to nhưng đẹp vừa miếng với tôi

Trong một góc nhỏ tối tăm, có một cậu bé đang ngồi chăm chú đọc truyện, và rồi có một cô bé đến ngồi cạnh cậu cắm cúi lật từng trang giấy. Cô bé có nụ cười tươi như nắng mùa hè, mái tóc xoã ngang vai, khuôn mặt tự tin đến đáng yêu. Chiếc áo trắng học sinh lại làm tôn lên màu đen của áo lót, thật là kì lạ. Cậu bé rụt rè nhìn qua, hơi để ý màu đen trên áo chút rồi lại cắm cúi vào quyển truyện như sợ có người khác để ý vậy

Vâng, tất nhiên tôi là cậu bé đó, 1 lần, rồi hai lần, đến lần thứ ba thì tôi có đủ can đảm để có thể trò truyện cùng Thu, tuổi trẻ thật sôi động tiếc thay tôi hồi đó lại là một người sống kín đáo nội tâm hơn. Nhưng quả thật Thu mang môt vẻ đẹp gì đó khiến tôi không thể cưỡng lại, và có một cái gì đó thôi thúc tôi, những lần tôi đọc xong truyện mà chưa trả ngay mà nán lại đợi Thu cùng đi với mình. Hồi đó có lẽ cũng khá lâu rồi, khi mà tôi còn là học sinh, tiền ăn sáng còn không đủ lên truyện thuê luôn rồi ngồi đọc tại chỗ luôn. Và một sự tình cờ khôn khéo khi mà nhà tôi hướng đông còn Thu lại đi về hướng tây, hai chúng tôi lại đi cùng nhau ra phía bờ sông đợi đò. Những lúc nhìn Thu ngồi đó lặng lẽ qua sông mà lòng tôi lại trào dâng cảm xúc, cứ như là mất đi một thứ gì đó vậy. Tôi tự hỏi, phải chăng mình đã yêu, rồi lại tự gạt phắt đi với cái lí do trẻ con chưa suy nghĩ chín chắn, chỉ vì cái suy nghĩ vớ vẩn đó đã khiến tôi mòn mỏi không yên

Có một hôm đi đường tự nhiên bắt gặp Thu, tôi quay xe lại trò truyện, và tôi để ý thấy trên xe dạp của Thu lủng lẳng vài cái lọ đựng một thứ nước gì đó đen đen, tôi hỏi thì Thu cũng chỉ trả lời qua loa là nước cất gì đó mang lên cho ông nội. Những lúc đó tôi muốn nói nhiều hơn với Thu, nhưng chả hiểu sao tôi lại khó nói lên lời, cứ như có ai đó chặn họng mình vậy. Đột nhiên sau hôm đó tôi không còn gặp Thu ngồi đó nữa, quán truyện vẫn vậy, vẫn là bà chủ quán beo béo với đứa con gái cũng béo như bà, tôi thấy chán nản vô cùng, vẫn là mấy cuốn truyện đó mà khi đọc chả còn cảm hứng, cứ như thể có cái gì đó mất đi vậy, tôi vẫn ra đọc truyện, nhưng chả thấy Thu đâu, số lần tôi ra đó cũng vì thế mà thưa dần.

Những lúc chán nản tôi lại tìm đến chơi game, những lúc đó tôi mới thấy có cảm giác đỡ đi phần nào, quả thật tập trung làm một việc gì đó khiến mình không còn để ý đến những chuyện xung quanh là đúng, dần dà tôi trở lên nghiện game, bởi cứ rời được một lúc là tôi lại nhớ đến Thu, chả thể quên được bóng dáng mảnh mai cao gầy của cô bé ngày nào. Với tôi, game như một liều thuốc an thần vậy, những cuộc chiến, những thử thách mới đặt ra khiến tôi hào hứng hơn, những chiến thuật, chiến lược, rồi những kĩ năng chơi game, càng tìm hiểu sâu tôi càng cuốn hút mình sâu hơn nữa, tôi nghĩ có lẽ mình đã quên được Thu

Nhưng không, chả hiểu sao vào một ngày nắng hè oi ả, tôi đạp xe từ trường về nhà như mọi hôm, nhưng hôm đó khác mọi ngày. Tôi đạp xe lững thững sau buổi học mệt mỏi, trước mặt tôi lại hiện ra một bóng ao trắng gầy guộc mảnh mai. Thu? Phải chăng mình nhìn nhầm, tôi nhìn kĩ lại lần nữa và chợt thấy sững sờ, tôi ú ớ với hàng loạt câu hỏi

– Thu? Em đấy à? Trời ạ sao trời nắng thế này mà đi bộ đi đâu vậy? Dạo này em sao rồi?

– Ui may quá gặp anh ở đây, xe em bị hỏng, đèo em đến trường được không? Trời ơi muộn học mất

– Ừ lên đây em, dạo này sao anh không còn gặp em nữa vậy, đi đâu mất mặt làm anh ngồi đọc truyện chả có cảm hứng gì cả

Thu ngồi sau xe tôi, em vẫn vậy, cái cặp đen có hình đôi heo một đen một trắng, ôi vẫn cái áo nịt ngực màu đen nổi lên sau làn áo trắng, có lẽ em thích màu đen, hay em cũng là một kẻ cô độc như tôi, sống khép kín và tự an ủi ‘một mình là sức mạnh, cô đơn là hạnh phúc’, giọng nói em vẫn nhỏ nhẹ ấm áp như ngày xưa và nó vẫn làm tôi xao xuyến

Gửi bình luận