Truyện Ma Căn Phòng Cấm

Mời các bạn cùng đọc Truyện Ma Căn Phòng Cấm tại chuyên mục truyện kinh dị của hayhot.mobi, tuyển những truyện rùng rợn nhất của R.L.Stine không dành cho những bạn yếu tim

Truyen Ma Can Phong Cam

Đọc truyện ma: Căn Phòng Cấm

Stay Out of The Basement
R.L.STINE là bút hiệu của Robert Lawrence Stine.
Ông sinh ngày 8 tháng 10 năm 1943 tại Columbus (Ohio), là một nhà văn Mỹ, tác giả của hơn 12 truyện khoa học giả tưởng kinh dị dành cho độc giả thuộc lứa tuổi thanh thiếu niên. Những tác phẩm ấy được biết đến nhiều nhất là Goosebumps, Rotten School, Mostly Ghostly, The Nightmare Room và Fear Street .
Sách của ông được dịch ra thành 32 sinh ngữ và đã được bán hơn 300 triệu bản trên toàn thế giới . Liên tiếp trong 3 năm từ 1990, nhật báo USA Today đã mệnh danh ông là tác giả có sách bán chạy nhất của Hoa Kỳ .

– 1 –
Lê Thy phỏng theo Stay Out of The Basement
Vừa thấy cha từ trong nhà bước ra sân sau, Nguyên vội ném quả banh về phía ông và kêu lớn:
– Ba ơi! Chụp lấy nè ba!
Ánh nắng mặt trời chói chang khiến ông Bình – cha của Nguyên – phải nheo mắt nhìn theo quả banh vừa rơi xuống bãi cỏ xanh mướt rồi nẩy tung lên vài lần trước khi lăn vào dưới dãy hàng rào sau nhà .
Ông Bình lắc đầu bảo con:
– Hôm nay ba không thể chơi với con được, ba bận lắm .
Rồi ông quay ngoắt lại và nhảy một bước trở vào nhà .
Nguyên vén mấy ngọn tóc loà xoà trước trán, cất cao giọng hỏi chị nó :
– Ba làm gì kỳ vậy chị Thảo ?
Thảo từ nãy giờ đã chứng kiến mọi việc, từ tốn trả lời Nguyên:
– Em đã biết rồi mà còn hỏi .
Nói xong, Thảo chà xát hai bàn tay vào chiếc quần jean rồi đưa hai cánh tay lên trời như sẵn sàng bắt quả banh Nguyên sẽ ném cho nó:
– Chị sẽ chơi một chút với Nguyên nhé!
– Cũng được! – Nguyên trả lời bằng một giọng không lấy gì làm hứng thú lắm . Rồi nó chậm chạp tiến về dãy hàng rào để tìm quả banh.
Trong đầu Thảo và Nguyên có vô vàn thắc mắc về thái độ của ông Bình trong thời gian gần đây . Trước kia Thảo thường phân bì với em vì ông Bình chỉ dành thời giờ cho thằng con trai, chơi banh với nó, chơi Nintendo với nó v.v. Nhưng bây giờ thì ông hoàn toàn không còn thời giờ cho những việc ấy nữa. Suốt ngày ông giam mình trong căn phòng biệt lập ở tầng dưới, rất hiếm khi ông nói chuyện với nó .

Thảo cũng có một “tâm sự” buồn như Nguyên vì ba không gọi Thảo là Cô Công Chúa nữa . Tuy Thảo không thích được gọi như thế nhưng ít nhất đó cũng là một dấu hiệu ba còn nhớ đến nó …
… Hai chị em chơi banh với nhau được một lúc, đến lượt Thảo ném banh cho Nguyên . Quả banh ném quá đà khiến Nguyên phải chạy theo để bắt nhưng nó đã bắt hụt và quả banh lăn đi xa . Hai tay chống nạnh, Nguyên giận dữ hét lên:
– Chị ném banh kiểu gì vậy ? Chị phải đi nhặt banh về !
– Không, em phải đi nhặt nó mới đúng vì em chụp hụt nó !
– Không, chị phải đi!

Gửi bình luận