Truyện Ma Bí Quyết Của Vận May

Mắt tôi đang hoa lên. Tôi không nhìn rõ mọi vật xung quanh. Huyết áp tôi vẫn chưa kịp trở lại bình thường. Tôi ôm lấy mạng sườn trái của mình, cố giữ cho chiếc khăn mặt khỏi rơi. Chiếc khăn mặt của hắn là thứ đầu tiên tôi tìm thấy có thể bịt vết thương. Cũng may, tôi nghĩ phát chém cũng không sâu.
Tôi thả mình đánh phịch xuống ghế. Thuận vẫn nằm đó, trên mặt đất cách tôi gần một mét. Hắn bị ngất. Cổ họng con người rất yếu, một thằng bạn học wushu tán thủ nói với tôi như vậy. Nếu đánh vào cổ họng, đối tượng dễ bị ngất xỉu, nếu đủ lực nữa thì có thể chết ngay. Tôi không đủ sức để đạt mức thứ hai. Tôi thầm mong khi hắn tỉnh dậy sẽ bình tĩnh hơn. Tuy nhiên, tôi vẫn phải thủ con dao bầu của hắn bên mình. Lưỡi dao vẫn dính đầy máu của tôi. Đau quá, vết thương trên người tôi nhói buốt, giật từng hồi. Mồ hôi của tôi cũng tứa ra khắp người, chảy vào vết thương làm tôi xót kinh khủng. Tôi cảm thấy khát khô cổ. Tôi vươn người sang bên trái lấy bình nước và chiếc cốc thủy tinh trong khay đặt trên bàn. Tôi rót một cốc.
Một lần nữa tôi đã phải tự hào vì thói quen nhìn gương của mình. Qua chiếc cốc thủy tinh, tôi chỉ kịp thấy một cái bóng đang vụt đến từ sau lưng mình. Tôi vòng tay phải ra chộp lấy con dao bầu tôi vừa để trên bàn, gạt bừa về phía sau.

Một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng tắc nghẹn của Thuận. Tôi bước vội lên phía trước để đề phòng, quay đầu lại nhìn. Nhát dao của tôi trúng ngay giữa ổ bụng Thuận. Hắn gập người lại, co quắp, quằn quại như một tên nghiện đến hồi lên cơn. Mặt hắn đổ úp lên mặt ghế băng tôi vừa ngồi, khuôn mặt co rúm lại một cách đáng sợ. Hai tay hắn ôm lấy vết thương đang tứa máu, vứt con dao găm – mà hắn vừa rút từ đâu đó ra để tấn công tôi – xuống dưới đất. Chân hắn giãy mạnh.
Một lúc sau, hắn đã im hẳn.
Mắt tôi đã hoa lắm rồi, tôi chộp vội cốc nước trên bàn, nốc cạn, rồi cầm cả bình nước mà tu,vừa tu vừa tưới cho ướt mặt.
Cũng có hiệu quả. Nước làm cho huyết áp của tôi chóng trở lại hơn.

Gửi bình luận