Trong tột cùng nỗi đau, chúng tôi tìm được cách yêu thương nhau

Cô ấy nói cô ấy ân hận khi nhận ra cô ấy là một phần nguyên nhân khiến cho tôi lại lâm vào cảnh tù tội lần thứ hai. Sự ân hận đã khiến cô ấy thay đổi, Thúy nói với tôi: “Một ngày là chồng. Suốt đời là chồng. Anh cố gắng cải tạo, em và con sẽ đợi anh về”.

Video trong tột cùng nỗi đau, chúng tôi tìm được cách yêu thương nhau

Phim có nội dung dành cho người trên 18 tuổi

Đối với tôi, vợ như một ân nhân. Chúng tôi quen và cảm mến nhau trong trại giam, chúng tôi đã có một đám cưới hạnh phúc với một gia đình nhỏ. Đó sẽ là một cái kết đẹp cho một mối tình của hai kẻ tù tội, nếu như không vì một phút ghen tuông mà tôi mang dã tâm giết vợ. Vợ tôi không chết. Và điều kì diệu nhất là cô ấy đã tha thứ cho tôi, cho tôi có cơ hội sửa chữa để bảo vệ tình yêu và bảo vệ mái ấm của mình.

Trong tot cung noi dau, chung toi tim duoc cach yeu thuong nhau

Ước mơ lứa đôi của một mối tình sau song sắt

Trước khi trở thành vợ chồng, cả tôi và vợ đều có một quá khứ lầm lỡ. Vợ tôi là La Thị Thúy, vào tù vì tội buôn bán ma túy, còn tôi thì phạm tội cướp tài sản. Chính vì thế, chuyện tình yêu của vợ chồng tôi có lẽ là hi hữu và đặc biệt hơn các đôi vợ chồng khác.

Tôi quen nhà tôi cũng chính ở trong trại giam Quyết Tiến này, trong lần đi tù trước đây. Tôi đi tù lần đầu khi còn trẻ con lắm. Quen và yêu vợ tôi trong trại giam, nên cô ấy là mối tình đầu của tôi, cũng là mối tình duy nhất của tôi cho đến lúc này. Tuy trong trại, phạm nhân nam và nữ đều được giam giữ riêng biệt, nhưng những buổi đi làm, chúng tôi vẫn cùng làm một lô, không được nói chuyện nhưng vẫn nhìn thấy nhau. Ở trong trại giam, tù nhân chúng tôi thiếu thốn tình cảm lắm, nên rất dễ yêu. Chỉ cần nhìn thấy nhau, cười với nhau một nụ cười là tối về có thể tương tư ngay. Chúng tôi quen nhau cũng đơn giản như thế. Nhìn thấy cô ấy làm việc ngoài ruộng, thấy mến mến, tôi hỏi bạn tù, xin địa chỉ cô ấy, thế là tôi viết thư làm quen, thư đi thư lại một thời gian thì chúng tôi yêu nhau. Tình yêu trong trại đơn giản lắm, không lãng mạn, không màu mè. Chúng tôi viết thư động viên nhau, tâm sự với nhau về hoàn cảnh, về số phận của mình. Thỉnh thoảng, để thể hiện sự quan tâm của mình, tôi gửi cô ấy gói mì tôm, lãng mạn hơn thì gửi tặng cô ấy những bức chân dung cô ấy mà tôi vẽ trong những lúc nhàn rỗi, vì tôi cũng có đôi chút năng khiếu vẽ vời.

Tôi đi tù vì tội cướp tài sản từ khi còn rất trẻ. Cuộc sống cũng đã thừa những cay đắng, thất bại, đủ để chai sạn và không còn nhìn đời với con mắt màu hồng, nên ban đầu tôi chỉ nghĩ là tìm một người phụ nữ để trút bầu tâm sự, cho những năm tháng trong tù bớt mệt mỏi, tù túng. Tôi hoàn toàn không xác định tương lai lâu dài, vì bất cứ ai rơi vào hoàn cảnh tôi chắc cũng hiểu, những mối quan hệ thế này không có nền tảng vững chắc và thường không có một kết thúc có hậu. Năm 2005, cả hai chúng tôi đều được trả tự do. Những tình cảm tưởng thoáng qua trong trại giam đã gắn kết cuộc đời chúng tôi với nhau. Thúy hết án trước tôi 5 tháng. Lúc chia tay nhau trong trại giam, tôi đã nghĩ sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại nhau. Thế nhưng, tình yêu dành cho nhau đã giúp chúng tôi vượt qua thử thách đó. Ngày tôi ra trại, Thúy đi từ Yên Bái xuống đón tôi. Cuộc gặp vừa bất ngờ, vừa xúc động đã khiến trái tim người đàn ông trong tôi mềm ra như nước. Chúng tôi làm đám cưới chỉ sau đó chưa đầy 1 tháng, bắt đầu xây dựng tổ ấm của mình, cùng nhau mơ về một cuộc sống hạnh phúc trong tương lai.

Khi vào tù, tôi còn trẻ tuổi, còn Thúy đã từng có một đời chồng và một đứa con gái riêng, với tôi, cô ấy là mối tình đầu. Tôi không nặng nề việc con chung, con riêng, và cũng bởi yêu nên tôi chẳng tính toán đến việc cô ấy đã từng có một đời chồng. Chính tôi đã chủ động đón đứa con riêng của vợ về nuôi mà không chút nề hà. Tôi còn nhớ lần đầu tiên gặp cháu L, con gái riêng của Thúy, cháu đã hỏi tôi: “Chú ơi, cháu có thể gọi chú là bố được không?”. Tôi, một người đàn ông 30 tuổi, kinh nghiệm sống thiếu thốn, đã tưởng có thể chết đi được vì hạnh phúc khi nghe tiếng gọi bố thiêng liêng đó. Từ giây phút đó, tôi coi đứa con riêng của vợ như con đẻ của mình, yêu thương nó với tình yêu của một người cha ruột, lòng thầm nhủ sẽ mang lại cho hai mẹ con một cuộc sống hạnh phúc.

Tâm sự : Trong tột cùng nỗi đau, chúng tôi tìm được cách yêu thương nhau

Trong tot cung noi dau, chung toi tim duoc cach yeu thuong nhau

Sự tha thứ kì diệu hồi sinh hạnh phúc

Ra tù, cả hai vợ chồng đều chẳng có của nả gì, nhưng nhờ gia đình giúp vốn làm ăn, nên chỉ sau gần một năm cần cù, chịu khó, tôi đã có thể dựng được một căn nhà gỗ khang trang và mua sắm tiện nghi trong nhà. Những tưởng cuộc sống sẽ cứ thế trôi đi trong yên bình. Nhưng sau thời gian đầu chung sống, chúng tôi bắt đầu nảy sinh những mâu thuẫn lớn. Là người mải mê làm ăn, tôi thường xuyên có những chuyến đi vắng nhà nhiều ngày. Tình cảm của hai vợ chồng cũng vì thế mà dần trở nên rạn nứt.

Gửi bình luận