Trai làng chơi gái quê bên vệ sông vắng

Chắc tới dó Vân cũng đã chịu đời hết nổi rồi nên anh khẽ dìu tôi bơi vào bờ và lấy quần áo của anh trải ra đám cỏ non ven sông cho tôi nằm xuống rồi anh vờn trên người tôi hôn liếm nhẹ nhàng từ đầu tôi chân làm cho tôi nổi gai ốc cùng khắp

Trai lang choi gai que ben ve song vang

Đọc truyện 18+ Trai làng chơi gái quê bên vệ sông vắng

Tôi là gái sinh ra và lớn lên ở miệt vườn. Hương đồng cỏ nội, hoa thơm trái ngọt, giếng nưôc trong lành đã cho tôi mái tóc mượt mà, làn da mịn màng và những suy nghĩ thật đơn giản về cuộc sống.

Cả tuổi thơ ấu của tôi được vỗ về ấp ủ bằng những câu hát ru ngọt ngào của mẹ và những câu vọng cổ mùi rệu của cha. Bởi vậy, sau này khi lón lên tâm hồn tôi đa sàu đa cảm và mơ mộng thật nhiều khác hẳn vôi những người con gái ỏ thành phố.

Tôi là chị hai trong một gia đình 4 chị em trai gái đầy đủ Kế tôi là thằng Quởi rồi tôi con Ngà, cuối cùng là thằng út Nghệ.

Cha mẹ tôi có một vườn cây ăn trái khá lớn trồng cả vài trăm gốc chôm chôm, măng cụt, mận, xoài Chị em chúng tôi được nuôi nấng học hành bằng những huê lợi cây trải từng mùa.

Thằng Quới em kế tôi tưông tá nó lực lưỡng lắm, kém tôi một tuổi mà nhìn như anh hai tôi, thằng nhỏ tổi ngày ham đá gà, ham chạy rông trong xóm chọc phá con gái nhà người ta. Thằng nhỏ là hung thần của những đứa bạn gái của tôi. Có lần con Lài bạn tôi lại nhà tôi mượn áo tôi đi tỉnh, thằng nhỏ canh con bé đang thay áo dòm lén vú bị con nhỏ bắt gặp la rùm beng.

Sau thằng Quới là con Ngà, con nhỏ tuy là em tôi nhưng người ngoài nhìn vào khó biết ai là chị ai là em. Tôi nhớ có lần chị em tôi theo mẹ lên chợ quận, tụi con trai ờ quận đã theo đuôi đánh cá nhau hoài. Đứa thì nói tôi là em, đứa thì cá tôi là chị lung tung làm chị em tôi mắc cười muốn chết mà không dám cười vì sợ tụi nó được trón làm tôi nhào vô thì phiền quá. Cho tới bây giờ tôi còn nhớ nguyên văn một câu nói của một thằng trong bọn:
– Mấy cô gái quê này da dẻ mịn màn như nhung, đi sau lưng toàn ngửi mùi bông cau, bông bưởi mát nlợi chứ có đâu như mấy con nhỏ ở chợ chỉ toàn mùi dầu dừa khét lẹt… thiệt gái quê đáng giá ngàn vàng.

Câu tán tụng tuy có hơi sỗ sàng làm chị em tôi bực mình chút đỉnh nhưng ngược lại cũng làm cho tụi tôi tự hào không ít.

Tôi nhớ năm tôi đang còn học lớp 5, tuổi khoảng 13 hay14 gì đó. Người ngợm tôi đã bắt đầu nẩy nở. Ngực mông gì cũng căng cứng nhìn thật hấp dẫn chẳng khác gì gái 17, 18 . Chính bời bề ngoài hấp dẫn như vậy nên có nhiều tên con trai trong lớp gời thư tỏ tình, gởi bánh kẹo tùm lum. Ngày đó tôi thật vô tư, hễ thư nào gởi có kèm theo bánh kẹo hay ô mai là tôi nhận, còn thư nào gời mỏng te không có kèm theo gì hết là tôi trả lại, đôi khi còn dòi méc thầy giáo nữa. Chính bời lối nhận thư nặng phần quà cáp như vậy nên bọn con trai trong lớp đã đặt tên tôi là “Mến kẹo hay Mến ô mai…”

Sau khi học hết tiểu học ở làng, cha mẹ đã gởi tôi lên tỉnh học trung học. Cùng rời làng đi học xa năm đó có con nhỏ Lành, nhỏ Ngọt và một tên con trai duy nhất trong đám là thằng Vui. Khác với mấy đứa dó, tụi nó đều được cha mẹ gời học ờ quận còn tôi thì phải lên tuốt trên tỉnh. Thấy lên tỉnh một quá lẻ loi tôi năn nỉ xin cha mẹ cho học ở quận cho có bạn và gần nhà nhưng cha mẹ tôi nhất định không chịu, ông bà nói ờ quận không có nhà ngllời quen để gởi gắm còn lên tỉnh thì có nhà chú thím Tư tôi, ông bà sẽ lo cho tôi. ờ với người ngoài bamá tôi không yên tâm.

Ngày rời làng di tỉnh học tôi dã khóc muốn hết nước mắt, khóc như các cô dâu lên xe hoa về nhà chồng, làm cho mẹ tôi cũng rơm rớm nước mắt. Vì nhà chú Tư tôi ở hơi xa trường nên chú Tư tôi đã nhờ anh Thiện, là người bà con vởi thím Tư tôi, cũng là dân ờ dưới quận lên trọ học trong xóm tới chở tôi đi học mỗi sáng. Anh Thiện cùng học chung trtlòng với tôi nhưng trên hai ba lớp gì đó nên nhìn anh có vẻ người lởn lắm. Mấy tên con trai học chung lớp với tôi thấy tôi lóng ngóng từ quê lên tỉnh học nên cũng có ý muốn tò vè nhưng thấy có anh Thiện đưa đi chỏ về tựi nó cũng ngán nên tôi đã yên lành suốt những năm đệ thất, đệ lục (lớp 6,7).

Gửi bình luận