Tôi không muốn con trai nhận mẹ chồng là bà nội

Bà chỉ coi con gái là tất cả. Bà nói với chồng tôi: “Giờ tao còn làm ra tiền nên ở đây. Tao lo cho con gái tao để sau này về già tao ra ở với nó. Tao không cần cũng như không bao giờ ở với vợ chồng mày đâu, vì có tiền mà nên tao thích làm gì thì kệ tao”. Cũng kể từ đó chồng tôi coi như không có bà trong cuộc đời mình.

Chồng tôi tuyên bố với bà: “Kể từ hôm nay đến khi già má ở với con gái má đi, đừng bao giờ có chuyện gì mà má kêu vợ chồng tôi. Sau này về già đừng nói vợ chồng tôi lo. Tôi cố gắng 1 năm 2 năm hay 10 năm cũng đủ tiền mua đất làm nhà lo cho vợ cho con được. Tôi không nhờ má thì sau này má cũng đừng nhờ vợ chồng tôi”.

Tôi nghĩ chắc uống say nên anh nói vậy, ai ngờ chồng tôi làm thật. Ở chung nhà mà anh đi đi về về như cái bóng. Tới tháng tiền điện tiền nước gì anh cũng đưa giống như một kẻ ở trọ không hơn không kém. Anh không hỏi hay nói với má anh 1 câu. Muốn biết gì ở anh, bà lén hỏi tôi, nhưng tôi đều trả lời là không biết.

Tôi nhớ như in lúc đó má anh bệnh không ai đi mua giùm cháo. Vì em gái anh đi học ở xa, tôi thấy mình không thể làm ngơ được nên tôi đi mua cháo về cho má anh thì hôm đó tôi bị anh chửi cho 1 trận.

Trời đất phù hộ nên bây giờ vợ chồng tôi làm ăn cũng khấm khá. Con trai tôi giờ cũng đã hoc lớp 3. So từ trước đến giờ bà không dành tình cảm cho nó nên bây giờ nó luôn tránh né không nói chuyện hay có tình thương gì với bà, bà nói gì nó cũng không nghe.

Bây giờ, em gái anh cũng có chồng. Vì tính khí hỗn láo lười nhát nên mới cưới về được 2 tháng nhà chồng cũng đuổi đi, không thừa nhận con dâu. Nó phải thuê nhà trọ ở, vậy là bà phải chợ búa lo cho vợ chồng nó ăn uống cơm nước vì vốn dĩ nó không biết nấu ăn, quần áo không biết giặt.

Đến hôm nay tôi mới thật sự biết 1 sự thật mà ai cũng giấu tôi. Thật ra má anh cũng chẳng giàu có gì. Ngôi nhà mà đang ở má anh cũng bán từ lâu. Bây giờ bà thuê lại ở. Bởi vì với bản tánh làm ít ham ăn chơi mua sắm nên không giữ được gì cho mình. Bà làm ra đồng nào ăn chơi du lịch hết đồng đó. Điều tôi giận nhất là chồng tôi biết chuyện nhưng anh giấu tôi tất cả. Anh sợ tôi buồn và suy nghĩ.

Những gì bà và em anh đối xử với tôi, tôi ghi tất cả ra 1 cuốn nhật ký. Tôi định bụng khi nào con tôi biết nhận thức thì tôi sẽ cho nó đọc để nó biết bà nội và cô nó ăn ở như thế nào với ba mẹ nó. Tôi muốn nó phải thù bà, không nhận bà là bà nội của nó. Liệu tôi làm như vậy có quá đáng quá không các bạn?

Tôi và chồng muốn làm nhà ra ở thật xa mặc kệ bà sống chết với tuổi già như thế nào. Liệu có quá đáng quá không các bạn? Vì tôi biết cũng 5-10 năm nữa rồi bà cũng già không người chăm sóc, nhà cửa thì cũng không, rồi lúc đó bà có ân hận những gì bà đã gây ra với vợ chồng tôi thì cũng muộn quá rồi. Tôi làm như vậy có đúng không các bạn? Mong nhận được lời khuyên của các bạn. Tôi xin cảm ơn!

(Tâm sự cùng hayhot.mobi)

Gửi bình luận