Tôi không muốn con trai nhận mẹ chồng là bà nội

Tôi định bụng khi nào con tôi biết nhận thức thì tôi sẽ cho nó đọc để nó biết bà nội và cô nó ăn ở như thế nào với ba mẹ nó. Tôi muốn nó phải thù bà, không nhận bà là bà nội của nó. Liệu tôi làm như vậy có quá đáng quá không các bạn?

Toi khong muon con trai nhan me chong la ba noi

Tâm sự: Tôi không muốn con trai nhận mẹ chồng là bà nội

Đây là lần đầu tiên tôi gửi bài tâm sự của mình lên chuyên mục vì nói thật 10 năm qua tôi đã sống chịu đựng và im lặng quá nhiều. Đến bây giờ tôi đã thực sự được sống là chính mình, được vui vẻ, được tự do nói chuyện cà phê với bạn bè. Tôi muốn kể câu chuyện đời tôi cho bạn đọc góp ý vì tôi không biết mình làm như vậy là đúng hay sai.

Tôi sinh ra ở một vùng nông thôn nghèo. Nhà đông anh em nhưng tôi là con gái út nên mọi ưu tiên gia đình dành cho tôi để tôi ăn học đàng hoàng. Nhưng tuổi nhỏ ham chơi, tôi thi rớt đại học và phải học trung cấp ở 1 trường TPHCM.

Ra trường tôi xin làm hết nơi này đến nơi khác lương ba cọc ba đồng không đủ chi tiêu. Tôi gặp anh, chồng tôi bây giờ. Chúng tôi yêu nhau được 2 năm thì đi quá giới hạn nên tôi lỡ có bầu buộc phải cưới. Tôi lấy anh lúc đó mới 22 tuổi, còn anh 27 tuổi – cái tuổi còn ngu dại bồng bột chưa lo cho thân mình xong mà giờ phải nuôi thêm 1 đứa con thì không phải là chuyện đơn giản chút nào.

Gia đình anh không biết có giàu thật không, nhưng mẹ anh, em anh thì rất nổ. Họ nói toàn tiền đô, quần áo giày dép hàng hiệu, nhà cửa xe cộ này nọ… Ngày chuẩn bị đám cưới, ba má anh lên thăm nhà tôi hứa cưới xong sẽ cho vốn để vợ chồng tôi làm ăn, cho đất làm nhà riêng, cho xe cộ… Ba mẹ tôi nghe vậy mừng cho tôi vì có nơi nương nhờ.

Đám cưới của chúng tôi, má anh không cho rước dâu vì tôi có bầu trước sợ rước dâu về nhà anh làm ăn xuôi xẻo. Tôi buồn khóc mấy ngày trời nhưng đây là lỗi do tôi chứ đâu phải do gia đình anh nên tôi cũng chịu.

Về làm dâu không giống như tôi hằng mơ ước. Em chồng thì ngày đêm kiêu căng, khó ưa, khinh thường tôi mọi thứ. Mọi công viêc nhà em đều để mình tôi làm dù tôi đang bụng mang dạ chửa. Thậm chí ăn cơm tôi cũng phải bưng hầu em đến phòng.

Má anh thì thường nghe em anh xúi giục nên cũng ghét tôi và hành tôi ra mặt. Thấy vậy chồng tôi la rầy em và nói chuyện với má anh. Thấy thế, thì má anh nói là: “Bỏ tiền, vàng ra cưới dâu để làm gì? Cưới về để chưng làm kiểng hả? Thứ nhà quê, lại có bầu trước mà làm như tiểu thư cao sang quyền quý lắm”. Cũng từ đó mà má anh và em gái anh còn cay nghiệt với tôi hơn. Vì nhà anh nghĩ tôi xúi giục anh.

Thật với lòng mình, tôi không hề xúi chồng tôi làm vậy. Có lẽ anh xót tôi và thương đứa con trong bụng nên mới nói vậy mà thôi. Những gì má chồng tôi hứa trước khi cưới không hề có thật, chỉ là muốn nổ với gia đình tôi mà thôi.

Công việc của 2 vợ chồng chưa ổn định, tiền bạc thì không có mà tôi sắp đến ngày sinh nở. Có bao nhiêu vàng cưới vợ, chồng tôi bán ra lo cho tôi viện phí, sinh hoạt hằng ngày. Những ngày nuôi con là chuỗi ngày đau buồn nhất của cuộc đời tôi. Tôi không thể quên được dù thời gian có trôi qua bao nhiêu đi nữa.

Toi khong muon con trai nhan me chong la ba noi hinh 1

Cái nghèo cứ bám lấy hai vợ chồng tôi. Lúc con tôi đau ốm phải mượn tiền của ba mẹ tôi ở quê lo cho con, chứ mượn gia đình anh, tôi nhớ như in câu nói mà má anh nói: “Cho mượn rồi tụi nó lấy tiền đâu trả cho mình”.

Ngày đó bà cho 2 vợ chồng tôi ăn ngày 2 bữa. Bà mua đồ ăn thì như cho chó ăn, cá vụn kho mặn cùng 1 tô canh rau, nhưng bà chia ra người chỉ được ăn 1-2 con cá. Tôi thì đang thời gian cho con bú nên lúc đó tôi ốm như một bộ xương khô biết đi. Vừa ốm vừa đen đến nỗi, tôi còn không nhận ra chính mình nữa.

Gửi bình luận