Thiếu gia thất thế và tình yêu sét đánh

Tôi không biết nên vui hay nên buồn khi số phận cho tôi gặp em. Chỉ biết rằng kể từ khi bước vào khán phòng, một thằng ăn chơi chẳng thiếu món gì như tôi lại trở nên điêu đứng trước nụ cười của em. Trái với phong thái đầy chất “điện ảnh” như những hình ảnh đăng báo, nụ cười của em ở đây có hồn và xinh đẹp hơn rất nhiều.

Thieu gia that the va tinh yeu set danh

Tâm sự: Thiếu gia thất thế và tình yêu sét đánh

Tôi sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Ngày trước vì gia đình khá giả nên tôi được bố mẹ cho đi du học từ cấp ba. Khi tôi lên đại học, gia đình tôi gặp nhiều biến cố lớn dẫn đến công việc của bố mẹ tôi sa sút, mọi thứ không còn được như xưa.

Từ một công tử chỉ biết tiêu tiền bố mẹ, tôi bắt đầu phải tự đi làm thêm để trang trải chi phí sinh hoạt nơi xứ người, vừa cố gắng học để có thể xin học bổng giảm bớt gánh nặng cho bố mẹ vì thật sự họ cũng không còn đủ lực để lo cho tôi nữa. Nhưng may mắn đã không mỉm cười với tôi. Bố mẹ cũng mất khả năng hỗ trợ tài chính, tôi trở về nước trong sự tuyệt vọng vì tin rằng mọi cánh cửa của tương lai tôi từ đây sẽ khép lại.

Tôi nằm suốt trong phòng mà gặm nhấm sự buồn khổ và chán nản, mặc kệ mẹ hết lời khuyên giải, còn bố thì hứa sẽ cố gắng phục hồi lại mọi thứ để tôi có thể sớm tiếp tục sang lại bên kia. Rồi một ngày thằng bạn thân của tôi đến chơi nhà, nó lôi tôi đi dự một buổi talkshow của một cô doanh nhân trẻ từ miền Nam ra.
Trước khi đi nó vứt cho tôi bài báo về em – một nữ doanh nhân tuổi còn quá trẻ, xinh đẹp, lại sở hữu nhiều tài sản và thành tích khủng khiến dân tình xôn xao. Nó nháy mắt với tôi: “Đi xem có tiếp nhận được động lực gì từ cô doanh nhân trẻ này không. Nếu không thì xem như cho mày ngắm gái đẹp chứ ở nhà thế này trông mày tèo quá!”.

Thieu gia that the va tinh yeu set danh hinh 1

Thấy từ chối không được nên tôi cũng thất thểu đi theo nó xem có gì vui. Và đấy là ngày định mệnh làm thay đổi mọi suy nghĩ của tôi. Tôi không biết nên vui hay nên buồn khi số phận cho tôi gặp em. Chỉ biết rằng kể từ khi bước vào khán phòng, một thằng ăn chơi chẳng thiếu món gì như tôi lại trở nên điêu đứng trước nụ cười của em. Trái với phong thái đầy chất “điện ảnh” như những hình ảnh đăng báo, nụ cười của em ở đây có hồn và xinh đẹp hơn rất nhiều.

Tôi và thằng bạn vào muộn nên chỉ có thể ngồi khá xa sân khấu. Sau khi nói lời chào với khán giả em không đứng trên bục sân khấu nữa mà di chuyển gần với khán giả để bắt đầu phần chia sẻ của mình.

Tôi lắng nghe em một cách chăm chú và bắt đầu hiểu vì sao em lại thành công đến như thế. Giọng miền Nam ngọt ngào cùng cách thể hiện thông minh, dí dỏm của em khiến tôi có ấn tượng mạnh. Bất giác tôi cảm thấy xấu hổ về bản thân mình, một thằng công tử hai mươi mấy tuổi đầu tuổi vẫn chưa hết tiêu tiền của bố mẹ…

Sau buổi talkshow, tôi tìm cách xin số điện thoại của em từ phía ban tổ chức với lý do để trao đổi thêm những điều tôi còn thắc mắc mong được em chỉ giáo. Đắn đo mãi tôi mới đánh liều gọi cho em, nhưng trợ lý của em nhấc máy.

Tôi cứ mong ngóng em lại có dịp đến Hà Nội. Tôi theo dõi trang cá nhân của em và lùng sục mọi thứ về em. Tôi tươi tỉnh hơn, yêu đời hơn và dường như niềm hy vọng trong cuộc sống của tôi đã le lói trở lại. Tôi thậm chí còn tải ảnh của em về để màn hình điện thoại.

Thằng bạn tôi trông thấy hỏi: “Mày thần tượng cô doanh nhân đấy rồi à?”. Tôi im lặng không nói gì, lúc sau tôi hỏi nó: “Mày nghĩ sao nếu tao yêu?”. Nó giãy nảy lên: “Mày hâm à? Người ta có chồng rồi. Chồng rất giàu và có thế lực, mày đừng có hâm như thế!”.

Tôi im lặng không nói gì. Bất giác cảm thấy tiếc nuối, nhưng sự hiếu thắng bẩm sinh trong tôi dâng lên và tôi tự hỏi nếu tôi cũng giàu có và quyền lực thì liệu em có là của tôi?

Gửi bình luận