Tay chơi “gãy cánh”… tỉnh mộng khi lưỡi hái tử thần kề cổ.

“Em cũng bị nhiễm HIV rồi. Nhưng em không trách anh. Vợ chồng thì phải cùng nhau chia sẻ hoạn nạn. Em chỉ cần anh gắng cải tạo tốt để về với gia đình”.

Video tay chơi “gãy cánh”… tỉnh mộng khi lưỡi hái tử thần kề cổ.

Phim có nội dung dành cho người trên 18 tuổi

Cả cuộc đời tôi, từ khi biết nhận thức, tôi chưa bao giờ nghe lời bố mẹ khuyên lấy một câu. Thế nhưng lần này, khi đọc lá thư ngắn ngủi của vợ, lần đầu tiên trong đời, tôi đã khóc vì một điều đơn giản như thế

Có thể khi các bạn đọc những câu chuyện về cuộc đời tôi, tôi đã không còn trên đời này nữa. Tôi đang ở những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời, khi căn bệnh thế kỷ đang giày vò, hành hạ tôi nhiều hơn bao giờ hết. Không ai còn nhận ra tôi một kẻ từng dấn thân vào giới giang hồ với khao khát trở thành “anh chị”, ngoại trừ những hình xăm kín mít trên da thịt. Giờ đây, tôi nằm thoi thóp trên giường bệnh của bệnh xá dành cho phạm nhân trong trại giam, thều thào từng câu đầy khó nhọc và thậm chí chẳng thể bước đi. Nhưng dù đau đớn thế nào, tôi vẫn nhớ một cách rành mạch, dù rất khó nhọc, câu chuyện về cuộc đời tội lỗi của mình, cùng với nỗi ân hận khôn nguôi về người vợ tội nghiệp của tôi, người đã vì tôi mà phải chịu chung căn bệnh HIV – AIDS đầy oan nghiệt, người đã tha thứ và yêu thương tôi ngay cả trong tột cùng của đau đớn và bất hạnh.

Tay choi "gay canh"... tinh mong khi luoi hai tu than ke co.

“Giấc mơ” giang hồ không thành

Tôi vừa được đưa từ bệnh viện về sau một thời gian dài điều trị bệnh lao do AIDS và đủ các loại bệnh tật khác xâm nhập khi cơ thể đã mất gần như toàn bộ sức đề kháng. Dù bác sĩ nào cũng nói lời động viên với tôi rằng, bệnh tình của tôi rồi sẽ ổn, nhưng có lẽ tất cả mọi người, kể cả các bác sĩ cũng như chính tôi đều hiểu rằng, điều gì phải đến cuối cùng cũng sẽ đến, và cái ngày đó có lẽ cũng không còn xa. Bởi tôi đã có 10 năm kể từ khi biết mình đang mang trong người những con virus chết người, cũng là 10 năm tôi sống chung với căn bệnh đáng sợ đó, 10 năm tôi chiến đấu với nó, để giành giật từng ngày sự sống của mình.

Bất cứ ai gặp tôi lần đầu đều không thể không chú ý đến những hình xăm kín da, kín thịt. Từ hổ, báo, đến gươm, đao, súng ống và đàn bà khỏa thân, bất cứ hình nào tôi thích, tôi đều xăm lên người. Mỗi hình xăm đánh dấu một lần tâm trạng tôi “lên đỉnh”. Cực vui tôi cũng xăm, cực buồn tôi cũng xăm, túc giận và hận thù, hay sau mỗi lần phê thuốc, tôi cũng xăm. Đó là cái sở thích mà tôi có từ cái thuở còn vùng vẫy chốn giang hồ. Tôi xăm nhiều đến nỗi bây giờ, chỉ trừ gương mặt là còn nhìn thấy màu da thật, còn lại trên thân thể tôi đâu đâu cũng chỉ thấy màu mực xăm. Thông thường, các bệnh nhân bị nhiễm HIV khác khi bước vào giai đoạn cuối đều có triệu chứng bị lở loét ngoài da, nhưng riêng tôi không bị. Bởi các hóa chất có trong mực xăm đã khiến cho chẳng thứ mụn nhọn nào có thể mọc lên được trên cơ thể tôi. Ngày xưa, cái cơ thể đầy hình xăm này đã từng là niềm tự hào của tôi. Nhưng bây giờ, khi đã cảm nhận được tử thần đang ở rất gần mình, những hình xăm trên cơ thể lại khiến tôi không thôi ám ảnh. Nó như những hình nhân nhảy múa, gợi tôi nhớ lại về một thời quá khứ đầy sai lầm của mình.

Tôi bỏ học, dấn thân vào cuộc sống giang hồ từ khi vẫn còn ở tuổi vị thành niên. Ngày đó, tôi ham chơi, đua đòi, liều lĩnh và thích phá phách đến nỗi cha mẹ tôi cũng đành đứng nhìn tôi trượt dài trong sự hư hỏng mà bất lực, chẳng làm được gì. Trên cái đà trượt đó, tôi bắt đầu được theo “học việc” các đàn anh trong giới giang hồ, chuyên có nhiệm vụ bảo kê cho các nhà hàng, quán bar. Sống trong cái thế giới đầy cạm bẫy và tội lỗi đó, tôi trở thành một con nghiện khi chưa bước qua tuổi 20.

Tâm sự : Tay chơi “gãy cánh”… tỉnh mộng khi lưỡi hái tử thần kề cổ.

Khi ấy, tôi chẳng nghĩ việc nghiện ma túy là xấu xa, nguy hiểm. Bởi tôi luôn nghĩ rằng, muốn trở thành một “tay chơi” thứ thiệt, muốn khẳng định “số má” trong giới giang hồ, thì trước tiên, tôi phải biết đủ các ngón nghề ăn chơi, trong đó có 2 cái quan trọng nhất là ma túy và đàn bà. Cái sở thích xăm mình của tôi cũng xuất phát từ việc tôi thấy các “đại ca” đều sỡ hữu không ít các hình xăm trên người. Tôi vạch mục tiêu cho đời mình, là đến ngoài 20 tuổi, đã phải “lẫy lừng” trong “thế giới ngầm”. Nhưng cuối cùng, tôi chỉ kịp nghiện ma túy, kịp xăm mình và kịp thực hiện vài vụ cướp giật lẻ tẻ trước khi “hạ cánh” trong tù và phát hiện ra mình bị nhiễm HIV. Cái giá quá đắt cho “ước mơ” trở thành giang hồ của mình.

Gửi bình luận