Sự dâng hiến tận tình thân xác cho ông thầy bùa ngải

– Không được, không được… cất am là xây nơi thờ phượng, chứ có phải cất chòi cất lều gì đâu mà làm cấp kỳ như thế được.
– Thưa thầy như thế thì phải làm sao?
– Trước hết phải coi ngày tốt xấu. Rồi nhắm hướng và qui định cất theo kiểu gì. Ba con hồi đó nhắm hướng tốtrồi, thầy khỏi phải lo nữa. Tuy nhiên, ông ấy cất chiếc am này chỉ cốt để tu luyện một loại bùa duy nhất thì con biết rồi. Nay chúng ta cất loại am này để dàn trận bắt yêu ma thì lại khác hẳn. Phải theo đúng trận thế và qui luật của nó, nếu không được như vậy thì chỉ uổng công mà lại có khi hại mình nữa.
– Nếu vậy trăm sự nhờ thầy cả thôi. Khi nào thầy cần gì con sẽ nhào vô ngay.
Thầy Hai Cơ mỉm cười.
– Cũng chẳng có gì khó khăn đâu, con ra đây thầy chỉ cho xem. Tất cả đã có trong đầu thầy rồi.

Nói xong, thầy Hai Cơ đứng dậy, ông lấy cây gậy vạch xuống đất, vừa vạch vừa giảng cho Tấn nghe. Đây phải xây nhưthế này. Cái am cũng lớn bộn đó, không kể bàn thờ; chỗ còn lại cũng phải chứa được chục người, theo hình bátquái. Có đủ: càn, khảm, cấn, chấn, tốn, ly, cung, đoài. Và ếm kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ hẳn hoi. Phải có thiên la địa võng như vậy mới bắt tà ma yêu quái được Còn nữa, gạch ngói không thể mua thứ bậy bạ được. Có lẽ thứ này, thầy phải đích thân mua từ Thất Sơn về mới an tâm. Bây giờ thầy đã nhận con làm đệ tử rồi thì cũng phải xây cấtmộtnơi thờ phượng cho xứng đáng mà tu hành, mai sau mới mong hoành dương đạo pháp được.
Tấn vui mừng nói ngay.
– Được thầy chu toàn nhưvậy, con còn lo gì không trả được thù nữa.
Thầy Hai Cơ gật gù, nói:
– Thầy còn hy vọng mai sau, nơi đây còn là chỗ cứu dân giúp đời nữa. .
Tấn có vé cương quyết:
– Thưa thầy nhất định là như vậy rồi.
Thầy Hai Cơ có ý bằng lòng, ông mỉm cười, nói,
– Tốt, như vậy thì tất lắm. Bây giờ tang sự cũng tạm xong rồi, thầy trò mình phải về Thất Sơn lo mua gạch liền chiều nay mới kịp ngày tốt mà khởi công xây cất. Thầy sẽ bảo thầy Bẩy Ly ở trên này trông nom nhà cửa, kẻo có điều gì lại ân hận. Theo thầy thì thế nào mấy con yêu nữ này cũng sẽ trở lại đây nữa chứ không chơi đâu.

Lúc ấy Hương đã ra đứng sau Tấn hồi nào không ai hay. Khi nàng nghe thầy Hai Cơ nói yêu nữ thếnào cũng trở lại thì xanh mặt, nhẩy lại ôm chầm lấy Tấn. La lên:
– Anh Tấn ơi, anh đừng có đi đâu nhe.
Tấm vuốt tóc Hương, âu yếm nói:
– Anh theo thầy đi Thất Sơn vài ngày mua gạch thôi, về ngay ấy mà. Hơn nữa, thầy Bẩy Ly ở lại đây với em thì tụi ma nữ đó không dám tới nộp mạng đâu.
Chân tay Hương vẫn còn run run, nói:
– Nếu vậy anh đi mau mau về nhe.
Thầy Hai Cơ mỉm cười, móc túi trao cho Hương một chiếc túi nho nhỏ, nói:
Con đừng lo, hãy giữ lấy đạo bùa này thì không có ma quỉ nào dám tới gần con đâu. Nhưng đừng bao giờ tháo cái bao này ra là được.

Hương mừng rỡ tạ ơn thầy Hai Cơ rối rít, nàng buộc luôn vào sợi dây chuyền đeo vô cổ. Tấn tát nhẹ vô má Hương nói:
– Như vậy là em yên trí ở nhà rồi nhe, không có gì nữa phải không.
Hương mỉm cười nhưng vẫn còn phụng phịu:
– Nhưng anh vẫn phải về mau đó nhe.
Tấn gật đầu, quay qua nói với thầy Hai Cơ.
Thầy để con vô nhà sửa soạn chút ít đồ đi đường rồi chúng mình đi ngay nhé. .

Thầy Hai Cơ gật đầu, nhìn theo Tấn vội vã đi vô nhà và Hương te te chạy theo sau. Ông đã biết Hương sẽ là vợ Tấn một ngày không xa. Bây giờ cả hai đứa lại càng cuốn quýt lấy nhau vì cha mẹ Tấn mới mất. Cũng vì vậy mà lần này về Thất Sơn, ông muốn thầy Bẩy Ly ở lại trông nom Hương, vì dù sao nàng cũng sẽ là con dâu của một người đồng môn thân nhất đời ông. Và nếu ông biết Hương đã có bầu với Tấn, chắc chắn sẽ còn quí nàng hơn nữa.

Nhưng thầy Hai Cơ đâu có ngờ giao trứng cho ác. Ngay từ khi nhìn thấy Hương là thầy Bẩy Ly đã khoái trong bụng rồi. Tới khi gần gủi nàng mấy bữa trong ngày tang lễ lại càng làm thầy Bẩy Ly xốn xao trong bụng. Nhiều lúc ông chỉ muốn ôm ngay Hương vô lòng mà hôn mà hít cho thoả mãn rồi muốn ra sao thì ra, nhưng lại sợ có sư phụ ở ngay sát bên cạnh nên ông không dám nhúc nhích chút nào. Bây giờ quả thực thời cơ đã tới. Thầy Hai Cơ lại đem cả Tấn về Thất Sơn mua gạch, ngói nữa thì còn dịp may nào hơn lúc này nữa. Ông chắc nhẳm trong bụng, miếng thịt mỡ đã để trước miệng mèo rồi. Phải táp thôi!

*
* *

Tối nay trời lại đổ mưa, sấm vang ầm chớp chói lòa không rílt. Thầy Hai Cơ và Tấn đã ra bến xe từ lúc chiều. Thầy Bẩy Ly ngồi trong nhà nhâm nhi ly trà, nhìn ra hàng hiên xem Hương hứng nước mưa. Tội nghiệp, nàng không biết thầy Bẩy Ly là ai nên cứ nhởn nhơ trước mặt ông với quần áo ướt nhẹp dính sát thân thể.

Có lẽ nàng có thai cũng được ba bốn tháng rồi chứ không phải mới đây nên thân thân thể bắt đầu đổi khác. Cái bụng cũng nhú lên thấy rõ, nhưng hàng ngày nàng lấy khăn bó lại thực chặt, nhất định không cho ai hay. Vì lúc đầu còn sợ hãi, sau lại ngại ngùng không cho Tấn biết, cho tới hôm nay, cha mẹ Tấn chết hết rồi nàng mới có ý định nói cho Tấn nghe. Bởi vậy, trước khi Tấn ra bến xe, Hương đã định nói với Tấn tất cả sự thực trước mặt cả thầy Hai Cơ nữa. Nhưng nàng lại sợ Tấn bịn rịn, lo cho nàng mà hỏng việc Bởi vậy nàng mới dự định để Tấn đi về rồi mới nói.

Bây giờ Tấn đi rồi, Hương mừng thầm là đã sớm được cơ hội để sẽ nói hết tâm sự với người nàng yêu quí nhất đời ấy Tối nay, lần đầu tiên nàng không mặc quần áo lót và nịt bụng, chạy nhẩy lung tung thật thoải mái. Trong nhà lại chẳng có ai, ngoài ông thầy già ngồi uống trà, lại càng làm nàng yên trí hơn.

Nhưng Hương có biết đâu, những đường cong lộ liễu của nàng qua lớp vải dính nước mưa, ép sát vô da thịt đã đập vô mắt thầy Bẩy Ly. Người ông nóng ran và cứng lại. Ông phải gác hai chân lên nhau cho quần khỏi độn lên. Con gái vừa lớn lên mà lại có bầu nữa thì làm sao có ai chịu cho nổi cơ chứ. Nhưng bây giờ ông cũng bắt đầu lo vì làm sao nuốt trôi miếng thịt mỡ này mà có thể chùi miệng được. Chắc chắn không phải là dễ rồi. Loạng quạng thầy Hai Cơ và Tấn trở về, đổ bể ra là chết một cửa tứ chứ không phải chuyện chơi đâu.

Gửi bình luận