Sự dâng hiến tận tình thân xác cho ông thầy bùa ngải

Hôm nay chàng biết là Nhung đã giận chàng vì vụ Tấn nhất định không nghe lời Nhung; quên đi vụ ông già lạ mặt. Bởi vậy tự nhiên Tấn nhìn Hương với cặp mắtkhác. Chàng thấy ở Hương một cô gái quê ngây thơ và chất phát quá. Nhất là thân thể săn dòn trộ nở của một cô gái mới lớn lên từ vùng thôn giã, không son phấn nó mới hấp dẫn làm sao. Những đường cong hằn lên chiếc áo bà ba căng tròn và chín mọng. Ngay khi vô trong am, Tấn đã muốn ôm lấy đoá hoa đồng nội này nghiền nát trong vòng tay đam mê của chàng. Nhưng phải làm sao cái giây phút đầu tiên bỡ ngỡ để làm cho Hương không hoảng hốt. Bỗng Tấn mỉm cười nhìn ra cửa nói.
– Em đứng sát vô anh thế này, nếu có ai đi ngang qua hàng rào, nhìn vô kỳ lắm đó.
Vừa nói Tấn vừa lấy mấy cây nhang thắp lên, cắm lên bàn thờ một cách cung kính. Chàng khấn nho nhỏ nhưng cũng để đủ cho Hương nghe:
– Nếu quả thực ba đã đội mồ trở lại. Dù là thần thánh hay ma quỉ cũng xin về đây cho con được thờ phượng đêm ngày. Nơi đây lúc nào cũng là nhà của ba bây giờ và mãi mãi.

Hương nghe Tấn nhắc nhở nàng, vừa nhận ra hôm nay mình quá tự nhiên và gần gủi Tấn quá, nàng hơi mắc cỡ, đứng lui lại một chút, nhìn ra cửa. Cánh cửa am mở rộng nên những người đi ngoài đường có thể nhìn vô đây được, dù cho cái am có cách một con sân và hàng rào dâm bụt. Nhưng khi nàng vừa rời xa Tấn một chút, lại nghe chàng khấn vái ông Tưđội mồ trở lại mà về đây. Tâm thần Hương tự nhiên bấn loạn, nàng có cảm tưởng như ông Tư đang đứng trước mặt rồi. Hương chạy ào lại ôm lấy Tấn mà không còn nghĩ ngợi gì được nữa. Tấn làm bộ hỏi nho nhỏ:
– Bộ ba anh về đây mà em sợ hả?
Mặt mũi Hương xanh rờn, nàng run lẩy bẩy, nói:
– Anh Tấn ơi… bộ… bộ… ba anh về đây ở thực hả?
Tấn thản nhiên nói:
– Chứ ông ấy ở đâu bây giờ. Không lý cứ ngủ ngoài nghĩa địa hoài sao.
Nghe Tấn nói, Hương càng sợ hơn, nàng ôm chàng thực chặt. Tấn chỉ ra cửa nói:
-Nếu em cứ ôm anh thếnày, cửa am mở rộng thế kia.
ở ngoài đường người ta nhìn thấy kỳ lấm đó. Vậy em ra đóng cửa lại đi.
Hương nói không cần suy nghĩ.
– Anh ra đóng của giùm em đi.
Có lẽ Tấn chỉ chờ có thế, chàng bước thực nhanh ra ngoài đóng cửa am lại, chàng còn cẩn thận gài luôn phía trong, sợ mẹ chàng có thể ra đây mở cửa bất ngờ thì phiền phức lắm. Cho tới bây giờ Hương vẫn chưa biết ý định đen tối của Tấn. Đầu óc nàng đang quay cuồng về hình ảnh người chết đội mồ về nhát người ta. Khi Tấn vừa đóng cửa lại bóng tối chụp xuống làm nàng cuống lên, chạy ào lại bên Tấn, ôm cứng lấy chàng.

Những run rẩy, sợ hãi của Hương làm Tấn thích thú. Người chàng đã nóng lên dễ sợ rồi. Da thịt người con gái vùng thôn giã thơm tho làm sao. Tấn không rằn lòng được nữa, vòng tay ôm lấy nàng, cúi xuống hôn lên bờ môi mọng đỏ.

Hương bàng hoàng với nụ hôn môi đầu tiên trong đời con gái. Nàng chợt thấy thân thể mình đang nằm gọn trong vòng tay người thanh niên đã hơn một lần đi vào những giấc mộng yêu đương mà Hương không dám hé môi vì thân phận thấp hèn của mình. Nàng nhắm mắt lại, thân thể run rẩy và hình như hai chân hơi kiễng lên để hứng trọn nụ hôn thần thánh ấy đã tới với nàng thật bất ngờ như trong truyện thần thoại.

Những cảm giác tê chồn lạ lùng lần đầu tiên tới với nàng. Có những đêm, Hương mơ thấy nằm trong tay Tấn, nàng đã mường tượng ra những cảm giác thích thú một mình. Nhưng bây giờ những mơ mộng vô vọng ấy trở thành sự thực Nàng có cảm tưởng như đang sống trong một cơn mê. Vòng tay Tấn kỳ diệu quá. Bờ môi chàng còn ướt át tới tái tê nàng chịụ không nổi nữa, rên lên và há to miệng để lưới Tấn lùa vô trong…

*
* *
– Anh Tấn… anh Tấn… anh làm sao vậy.
Tấn giật mình nhìn.Nhung đăm đăm, hỏi:
– Em nói gì?
– Đang nói chuyện, tại sao anh im lặng chết đứng như người mất hồn vậy. Anh có sao không?
– Anh có gì đâu. Cái gì chứ.
– Lúc nãy em hỏi anh, nếu ba anh đã đội mồ trở về dương thế gặp anh. Tại sao ông ấy không chịu nói chuyện với anh chứ?
– Thú thực anh cũng không biết tại sao nữa.
vừa nói Tấn vừa đẩy tấm nắp mồ ngay ngắn vô chỗ cũ,
chàng bảo Nhung:
– Em phụ với anh một tay dọn dẹp sạch sẽ đừng để ai biết mình mở nắp mộ đêm nay:
Nhung run rẩy lấy chiếc áo lót nàng chưa mặc kịp lùa những cát bụi xi măng mà Tấn đục ra lúc nãy lại một đống rồi hất ra ngoài. Những giận hờn mấy bữa nay nàng trút lên đầu Tấn vì vụ ba chàng trở lại hiện ra thực rõ trong đầu óc nàng. Nhung tự nhiên thấy mình vô lý và nàng cảm thấy hối hận đã gây gổ với Tấn mấy bữa nay. Khi cả hai dọn dẹp sạch sẽ rồi, Tấn lại ôm Nhung vào lòng thì thầm:
– Bây giờ thì em tin anhrồi phải không? Dù cho chúng mình có làm gì ở đây cũng không sợ gì nữa.
Ngồi trong lòng Tấn trên nắp mộ, Nhung cốép sát thân thể vô mình chàng. Nàng nói yếu đuối trong hơi thở nghẹn ngào:
– Anh Tấn ơi, em có lỗi với anh nhiều quá…
– Em có lỗi gì đâu.
Nhung bùi ngùi.
– Em đã cãi lời anh…

Gửi bình luận