Sốc vì biết cả nhà bạn gái ngấm ngầm bắt nàng phá thai

Tôi thật sự sốc sau khi biết cả nhà em đã bắt em phá thai mà không biết phải làm sao nữa. Giờ đây tôi chỉ mong được gặp em, được ôm em vào lòng và chỉ muốn được yêu em nhiều hơn nữa.

Tôi định không viết ra câu chuyện này, nhưng giờ đây lòng tôi nặng nề và đau đớn quá. Có lẽ tương lai và con đường đi tôi đã có định hướng cho riêng mình. Nhưng biết đâu giữa bao nhiêu người bạn trên mục Tâm sự này lại cho tôi một lời khuyên tốt hơn, một con đường đi sáng hơn. Vì thế, nên tôi mới viết ra và mong mọi người cho tôi một lời khuyên. Chuyện hơi dài mong mọi người đọc hết.

Tôi là một thằng con trai tỉnh lẻ, học và làm việc ở Hà Nội. Ngoại hình bình thường, cũng đã nhiều tuổi để lập một gia đình. Theo những người bạn của tôi nói thì số tôi may mắn vì trước có nhiều bạn gái thích. Chắc vì tôi biết chém gió chăng? Nhưng ngẫm lại, những tình yêu trải qua, chỉ có tôi là người giữ nhiều đau khổ hơn ai.

Gia đình tôi bình thường, bố mẹ đều là cán bộ nhà nước. Em gái tôi đã lấy chồng và có con. Bố mẹ tôi bao năm gom góp cũng đã cho em gái tiền mua được một mảnh đất ở Hà Nội để sống và làm việc. Đến tôi có lẽ ông bà đã già, sức bươn chải không còn nên giờ tôi vẫn sống và làm việc như sinh viên.

Tôi không rượu chè, cờ bạc, nhưng cái ham vui của tôi là game. Bao nhiêu tiền tôi kiếm được tôi chỉ đổ vào game. Nói không quá, nếu tôi tiết kiệm từ lúc đi làm và vay thêm ít nữa thì cũng đã tự mua cho mình một căn chung cư vừa phải ở Hà Nội.

Một lần tình cờ, tôi quen em qua một game trên một trang game. Nói thật là lúc ban đầu, em đối với tôi không hề có một ấn tượng nào. Ở em không cho tôi một tý nào là cảm xúc. Một người con gái chơi game, thức đến 4-5 giờ sáng. Trong suy nghĩ tôi thấy em không phải là một cô gái ngoan, tôi cảm thấy ở em quá bình thường và không để ý em nhiều.

Soc vi biet ca nha ban gai ngam ngam bat nang pha thai

(Ảnh minh họa) .Giọng nói của em thật nhẹ nhàng làm trái tim tôi hơi rung động. Rồi cứ thế, thỉnh thoảng tôi và
em lại hẹn nhau đi chơi

Nhưng những lần chơi game, em và tôi nói chuyện tâm sự. Cũng chỉ là xã giao thôi. Rồi bẵng đi mấy tháng tôi và em không còn nói chuyện nữa. Cuộc sống của tôi lại chỉ sáng chiều đi làm, đêm về lại cày game ảo. Tiền kiếm được cứ nạp vào game. Có nhiều lúc cũng tiếc nhưng tôi không có niềm vui nào khác cả.

Đến một ngày sau tầm 4-5 tháng bỗng em liên lạc cho tôi. Tôi cũng cảm thấy bình thường không hề có gì lạ. Rồi em chủ động hẹn tôi đi chơi. Hôm đó tôi cũng rảnh nên đồng ý hẹn em đi uống nước. Em lúc đó đang học 11 ở một trường huyện cách Hà Nội khoảng 24km.

Em sang chỗ tôi phải đi xe buýt. Em và tôi hẹn nhau ở bến rồi tôi đón em đi. Gia đình em có vẻ có điều kiện (Bố em có1 doanh nghiệp nhỏ, mẹ là giáo viên. Em có một chị gái và một em trai, chị gái được bố mua ô tô cho đi). Lần đầu gặp em, thật sự em quá bình thường. Có lẽ tôi không muốn nói là em xấuhơn rất nhiều so với những người con gái trước đây của tôi.

Nhưng ngồi uống nước với em, nghe giọng em nói, nhìn em tôi cảm thấy em thật hiền. Giọng nói của em thật nhẹ nhàng làm trái tim tôi hơi rung động. Rồi cứ thế, thỉnh thoảng tôi và em lại hẹn nhau đi chơi. Tối về lại chat chit. Và rồi tôi yêu em từ lúc nào không biết.

Tình cảm của tôi và em có lẽ đến quá nhanh. Nhiều lúc 2 đứa cứ hỏi nhau rằng, như thế liệu có được lâu không. Nhưng cũng đành an ủi nhau rằng, tình yêu của chúng tôi sẽ mãi mãi. Đặc biệt một điều rằng em chưa bao giờ đòi hỏi gì ở tôi, mua quà tặng thì bảo không phải mua gì. Và nhiều lần như thế, tôi cảm thấy em là người con gái có thể lấy làm vợ được.
Tính tôi hơi lãng mạn nên tôi và em quyết định viết nhật ký tình yêu cho nhau. Vì thời gian đó em học thêm rất nhiều nên chúng tôi không thể gặp nhau nhiều. Có lẽ nhiều thì 1 tuần 1 lần, không thì 2 tuần 1 lần bọn tôi mới được đi chơi với nhau.

Tâm sự : Sốc vì biết cả nhà bạn gái ngấm ngầm bắt nàng phá thai

Nên tôi đành tranh thủ buổi trưa nghỉ ngơi, tầm 11 giờ tôi lại phi xe sang chỗ trường em học và chờ em. Em phải tầm 12 giờ 5 đến 12 giờh10 mới được đi học. Nên hàng ngày tôi ngồi chờ em, chỉ gặp em được 5-10phút tôi lại phải về vì em vào học chính ở trường và trao đổi nhật ký cho nhau thôi.

Gửi bình luận