Sợ cưới vì cơm áo gạo tiền

Cuộc sống ngày 1 khó khăn, biết bao gia đình đổ vỡ vì cơm áo gạo tiền, tôi sợ cưới nhau rồi tình yêu đẹp của chúng tôi sẽ bị tan biến vì những chật vật, gánh nặng áo cơm...

So cuoi vi com ao gao tien

Tâm sự: Sợ cưới vì cơm áo gạo tiền

Thân gửi bạn đọc! Tôi năm nay 25 tuổi sống tại Cần Thơ, tôi tốt nghiệp cử nhân kế toán và đã đi làm được hơn 2 năm. Tôi quen anh từ khi còn là sinh viên năm 2, đó cũng là tình đầu của tôi và anh, anh học trước tôi 2 khóa. Dưới sự đánh giá của bạn bè và những người xung quanh thì anh là 1 người hiền lành, chịu khó, khá thông minh và chung thủy. Tôi cũng nhận thấy điều đó nơi anh sau hơn 4 năm quen biết và yêu anh. Có lẽ chính vì bản chất con người anh đã chinh phục được tình cảm của tôi theo thời gian, vì ngoại hình anh rất bình thường không có gì nổi bật lắm. Ngày tôi giới thiệu anh với bạn bè, ai cũng ngỡ ngàng vì tôi vốn là 1 cô gái khá ưa nhìn và tính tình không tệ lắm. Hơn 4 năm yêu nhau, tôi chưa 1 lần hối hận về sự lựa chọn của mình, anh rất tốt với tôi, ra trường trước tôi 2 năm, anh đi làm và vẫn không hề thay đổi tình cảm với tôi, ngược lại còn quan tâm tôi hơn trước. Ngày đó tôi suy nghĩ rất đơn giản, chỉ yêu và không suy nghĩ nhiều, tôi biết quê anh ở Đầm Dơi – Cà Mau, nhà anh ở xã, đường đi rất khó khăn, gia đình anh làm nông, anh có 1 chị gái đã lập gia đình và 2 em gái còn đang đi học. Tôi thấy những điều đó không là gì cả, điều quan trọng nhất là anh yêu tôi thật lòng là đủ. Thời gian trôi qua, tôi ra trường và tôi khá may mắn khi thi tuyển vào 1 công ty XNK lương thực cách nhà tôi không xa lắm. Lúc mới ra trường tôi cũng có ý muốn làm việc tại Bạc Liêu, nơi anh đang công tác, nhưng gia đình tôi kiên quyết không đồng ý cho tôi đi làm xa. Thế nên hàng tháng đều đặn anh vẫn chạy xe lên thăm tôi, tình cảm của chúng tôi cho đến thời điểm này vẫn rất thắm thiết, không hề có sự rạn nứt nào. Tôi cũng đưa anh về ra mắt gia đình tôi, cha mẹ và các chị tôi cũng rất quý mến anh, nhưng nghe đến quê nhà và gia cảnh của anh, cha mẹ tôi không mấy hài lòng. Không phải vì gia đình anh không giàu có mà vì nhà anh quá xa, đường đi lại khó khăn, anh lại là con trai duy nhất trong gia đình, sau anh lại còn 2 cô em gái đang tuổi ăn học, gánh nặng gia đình anh không phải ít. Cha mẹ tôi có ý ngăn cản nhưng không kiên quyết lắm, cha tôi cũng tỏ rõ quan điểm rằng nếu lấy thì sẽ gả để sau này tôi không oán hận hay trách móc gì. Vì gia đình tôi cũng chỉ đủ ăn đủ mặc, không dư giả nên nếu lấy chồng thì sướng khổ tự lo chứ cha mẹ cũng không hỗ trợ gì thêm được. Tôi cũng có tâm sự với anh về vấn đề này, anh an ủi tôi và hứa sẽ cố gắng làm việc, mua được căn nhà ở Bạc Liêu, xin cho tôi về đó làm việc rồi sẽ tính tới đám cưới, như vậy thì tôi sẽ không phải làm dâu và sống tại TP Bạc Liêu cũng khá ổn, có lẽ cha mẹ tôi sẽ yên tâm hơn. Nghe anh nói vậy tôi mừng lắm, coi như là đã không còn trở ngại gì trong tình yêu của tôi, tôi cũng đi làm và để giành tiền, khi cần sẽ góp chung với anh để xây dựng tương lai sau này.

So cuoi vi com ao gao tien hinh 1
Cách đây hơn 1 tháng, anh có mời tôi về ra mắt gia đình nhân dịp đám giỗ nhà anh, vượt đoạn đường xa, nắng gió bụi đường làm tối khá mệt nhưng chỉ cần bên cạnh anh tôi không hề thấy nản lòng, cuối cùng cũng đến nhà anh. Tôi hơi bất ngờ, nó vượt qua những tưởng tượng trong tôi trước đó, căn nhà lá nằm ngay cạnh sông, xung quanh là nước, là sông, là cây cỏ hoang sơ, cách rất xa mới có 1 ngôi nhà. anh nắm tay tôi vào chào gia đình, ngoài cha mẹ, ông bà ra còn rất nhiều cô, chú, thím, dì… Tôi không thể nhớ rõ từng người được vì quá đông. Cha mẹ anh và người nhà cũng trò chuyện vui vẻ với tôi, 1 cô em gái của anh cũng rất quý tôi. Sau chuyến về thăm quê anh, tôi bắt đầu lo nghĩ về tương lai nhiều hơn. Tôi sợ kế hoạch sống riêng tại Bạc Liêu của chúng tôi sẽ không thực hiện được, anh là con trai 1, lỡ sau khi cưới rồi, cha mẹ anh lại bắt về sống chung thì sao, chỉ cần nghĩ tới vẻ hoang sơ vắng vè nơi ấy, nghĩ tới họ hàng anh đông và phức tạp vậy thì tôi lại thấy sợ. Tôi có thể cùng anh chia sẻ gánh nặng gia đình, lo cho 2 em gái anh học hành đến nơi đến chốn, nhưng chuyện về sống hẳn nơi đó thì không thể nào được. Vừa qua anh có lên thăm tôi, tôi cũng đã trình bày rõ suy nghĩ của mình và hỏi anh về việc nhà cửa ở Bạc Liêu, anh nói vẫn chưa đâu vào đâu hết, tiền anh giành dụm được chưa đáng kể, tôi cũng có ý muốn mượn cha mẹ tôi 1 số tiền góp vô phụ tiếp anh, nhưng chắc chắn cha mẹ tôi không đồng ý vì chúng tôi vẫn chưa là gì của nhau. Tôi có nói với anh “hay là mình cưới đi rồi tôi sẽ mượn cha mẹ dễ hơn”, thương con cha mẹ tôi sẽ cho mượn, khi nào 2 vợ chồng ổn định sẽ trả lại sau, nhưng anh nói gắng thêm vài năm nữa, hiện tại gia đình anh cũng không đủ khả năng lo chuyện cưới vợ cho anh. Gần đây tôi hay suy nghĩ về cuộc sống sau này lắm, yêu anh thì tôi yêu rất nhiều, nhưng nghĩ về đoạn đường tương lai đầy chông gai phía trước tôi lại thấy bất an. Cuộc sống ngày 1 khó khăn, biết bao gia đình đổ vỡ vì cơm áo gạo tiền, tôi sợ cưới nhau rồi tình yêu đẹp của chúng tôi sẽ bị tan biến vì những chật vật, gánh nặng áo cơm. Hiện cũng có vài người cùng công ty để ý tôi đã lâu điều kiện rất tốt, nhưng thú thật, ra vào công ty gặp mặt nhưng tôi chẳng thể có cảm xúc gì vì tình yêu tôi giành cho anh hết rồi, đã nhiều lúc tôi suy nghĩ đến việc lấy 1 người nào đó có điều kiện tốt để sau này đỡ vất vả, nhưng làm sao tôi có thể làm được chuyện ấy khi anh chưa 1 lần lầm lỗi với tôi, liệu tôi có hạnh phúc không khi lấy 1 người không yêu đó làm chồng, hay lấy anh, lấy người tôi yêu duy nhất thì tôi có vượt qua được những khó khăn mà tôi đã thấy trước mắt. Tôi đang rất bối rối và phân vân, mong nhận được chia sẻ của bạn đọc.

(Tâm sự cùng hayhot.mobi)

Gửi bình luận