Sau ánh hào quang con gái có thèm quan hệ không

Chiều cao của Trúc cũng là một sự khác biệt ở chốn làng quê này. Con trai ở đây trung bình chỉ dưới một mét sáu, gọi là to cao cũng cỡ một mét sáu lăm là cùng. Nhưng Trúc mới đôi tám, đã đạt chiều cao một mét bảy. Chiều cao cộng với dáng người ốm, Trúc không bao giờ gợi lên chút nào hấp dẫn giới tính đối với đám con trai trong trường. Tính cách cô bé rất hòa đồng, hiền lành, được bạn bè yêu mến, bạn bè thân thiết thì vô số, nhưng chưa một người con trai nào muốn tiến xa hơn với cô.

Phim con gái thèm quan hệ không

Phim có nội dung dành cho người trên 18 tuổi

Gia đình Trúc sinh sống tại vùng đất Cần Thơ trù phú. Cha mẹ cô buôn gạo, nên cuộc sống không có gì vất vả. Trúc cất tiếng khóc chào đời trong những giọt nước mắt vui mừng của cha mẹ và ông bà. Cô bé được nuông chiều từ bé, hai bàn tay cô bé hầu như không chạm vào việc gì. Nhưng Trúc rất ngoan, không cãi lời cha mẹ bao giờ, cô bé như được dạy dỗ từ trước khi chào đời.

Bắt đầu truyện: Sau ánh hào quang con gái có thèm quan hệ không

Trúc. Tên đầy đủ của nàng là Đào Lê Thanh Trúc. Người giống như tên, Trúc rất ốm và cao. Đến năm 16 tuổi Trúc vẫn chưa thật sự dậy thì, cô bé cũng có những hiện tượng theo kỳ như những người con gái khác nhưng chỉ lí nhí qua một ngày là ráo.

Trúc thuộc dạng người dậy thì muộn. Người ta nói, người dậy thì muộn sẽ trẻ lâu, nhưng Trúc rất khổ sở vì chuyện đó. Nhìn chúng bạn xúng xính đi mua áo ngực loại này loại kia mà cô bé cứ thấy nao nao.
Lần nào đi tắm Trúc cũng dành cả năm phúc nhìn ngắm cơ thể mình trong gương xem có biến đổi gì so với hôm qua. Nhìn chán rồi lại thở dài, chật lưỡi bỏ qua, tự nói với mình không sao, nhưng ngày mai chắc chắn cô bé lại như vậy. Cơ thể cô bé ngoại trừ làn da mịn màn trắng bóng ra, thì chưa hề có tí gì dáng dấp của phụ nữ.

con gai them dit khong

Điểm hài lòng nhất của Trúc trên cơ thể mình đó là gương mặt, mắt to, lông mày cong vút tự nhiên, lông mi dài, mũi thẳng, đôi môi đỏ hồng chúm chím. Từng nét trên gương mặt nàng đều đẹp, đôi mắt và đôi môi của mẹ, chiếc mũi và khuôn mặt thanh dài của cha, nàng như được chọn lựa kỹ càng những nét ưu tú nhất trên gương mặt cha mẹ mình.

Chiều cao của Trúc cũng là một sự khác biệt ở chốn làng quê này. Con trai ở đây trung bình chỉ dưới một mét sáu, gọi là to cao cũng cỡ một mét sáu lăm là cùng. Nhưng Trúc mới đôi tám, đã đạt chiều cao một mét bảy. Chiều cao cộng với dáng người ốm, Trúc không bao giờ gợi lên chút nào hấp dẫn giới tính đối với đám con trai trong trường. Tính cách cô bé rất hòa đồng, hiền lành, được bạn bè yêu mến, bạn bè thân thiết thì vô số, nhưng chưa một người con trai nào muốn tiến xa hơn với cô.

Sau anh hao quang con gai co them quan he khong

Gia đình Trúc sinh sống tại vùng đất Cần Thơ trù phú. Cha mẹ cô buôn gạo, nên cuộc sống không có gì vất vả. Trúc cất tiếng khóc chào đời trong những giọt nước mắt vui mừng của cha mẹ và ông bà. Cô bé được nuông chiều từ bé, hai bàn tay cô bé hầu như không chạm vào việc gì. Nhưng Trúc rất ngoan, không cãi lời cha mẹ bao giờ, cô bé như được dạy dỗ từ trước khi chào đời.

– Mẹ ơi, con muốn.. mặc áo ngực. – Trúc nói nhỏ vào tai mẹ.

Bà Thanh, mẹ Trúc đang ăn sáng, nghe câu nói của cô, suýt nữa phun cả thức ăn ra ngoài.

– Con còn nhỏ mà, đâu cần chứ! – Bà luôn nói như vậy, bà không muốn nhắc đến nỗi buồn của Trúc, cũng là lo lắng của bà.

– Con sáu tháng nữa là mười bảy rồi, nhỏ nhắn gì nữa.- Trúc nói.

truyen gai them quan he

Bà Thanh đưa tay vuốt má con, ánh mắt bà trìu mến. Phải, thoáng cái đã qua, gần mười bảy năm. Cái ngày ấy bà còn nhớ như in, ngày Trúc chào đời là ngày hạnh phúc nhất của bà, hơn cả ngày lên xe hoa về nhà chồng. Chờ đợi ngần ấy năm, đi khám đủ các nơi, khẩn đủ các chùa, cuối cùng bà cũng mang thai rồi sinh ra Trúc. Con gái thì đã sao. Nỗi thèm khát có con đã nung nấu quá lâu, đến nỗi chuyện thừa tự cũng không còn quan trọng nữa.

Trúc gần mười bảy, bà Thanh lo lắng nhìn con. Ở tuổi này khi xưa, bà đã quen cha của Trúc, đã biết mùi vị tình ái lâng lâng bay bổng thuở ban đầu, dù vẫn trong khuôn khổ được cho phép. Vậy mà con bà, dù được sinh ra với gương mặt thiên thần, nhưng hình vóc con bé quá khác người, cao lêu nghêu, ngực phẳng lì như con trai. Bà Thanh không hỏi, thậm chí không dặn dò răng dạy chuyện trai gái như những bà mẹ khác có con gái hay làm, vì bà không muốn Trúc buồn. Bà biết cô bé chưa hề có ai ngỏ lời.

– Con đừng nôn nóng. Cơ thể con sẽ thức tỉnh rất nhanh thôi. Con cứ lo học hành đi, năm nay là năm cuối trung học rất quan trọng đấy.

Bà Thanh kéo cổ Trúc xuống, hôn lên má con bé, bà vẫn thường làm vậy để có thể hôn nó.

Trúc miễn cưỡng cười, nhưng cô bé vẫn không vui nỗi. Tụi con Mận, con Diễm, mới sáu tháng trước vẫn đi học mặc áo lá lót trong như cô, tự dưng một tuần trước bắt đầu mặc nịt ngực. Vậy là trong đám con gái của khối 12 ở trường, chỉ còn một mình cô bé là mặc áo lá lót đi học. Giám thị cũng chẳng thèm quan tâm nhắc nhở, cứ như thể cô bé mà có cởi trần đá banh trong sân trường cùng đám con trai thì cũng thế thôi.
Phần 2: Ước mơ tuổi mới lớn

– Trúc … Đi Hội chợ không?

Trúc giật mình quay lại thấy nhóm ba đứa Thúy, Hạnh và Ngân đang nhìn mình từ xa, tay vẫy vẫy. Cô bé thoáng chần chừ, không phải vì không thích ba cô bạn này, nhưng đi chung vơi họ làm cô cảm thấy mạc cảm và tự ti. Cả ba cô đều là tâm điểm thu hút của hầu như tất cả đám con trai trong khối. Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười. Cơ thể họ phát triển căng tròn, đung đưa núng nính theo từng bước chân, như thách thức những ánh mắt như thiêu đốt của đám con trai.

– Đi đâu? – Trúc hỏi lại như cố tình kéo dài thời gian cho mình suy nghĩ.

– Hội chợ Cần Thơ. Nghe nói bữa nay bế mạc, có show ca nhạc và biểu diễn thời trang. Nhiều người mẫu nổi tiếng Sài Gòn đó nghen. – Thúy nhanh nhẩu.

– Okie. Đi. – Trúc sáng đôi mắt lên, cô rất thích được nhìn ca sĩ người mẫu, căn bệnh chung của tất cả đám con gái mới lớn.

Gửi xe đạp vào bãi xe rộng mênh mông, Trúc nhìn lại gốc cây sứ như thầm đánh dấu vị trí chiếc xe của mình. Cô bé lẽo đẽo đi theo phía sau ba cô bạn, họ vòng tay nhau nói cười vui vẻ. Cả bốn cô gái hòa vào dòng người đông nghịt ùn ùn phía trước cổng soát vé.

– Ái.. Ai vậy? – Hạnh bất chợt quay phắt ra sau, tay che lên bên mông mình.

– Thôi, bỏ đi. Mấy thằng dê xồm đó mà. – Ngân quay sang an ủi.

– Là tên mặc áo sọc carô xanh kia. – Trúc hất cằm về hướng bên cạnh.

Lời nói của nàng như đánh động, gã không chờ ba người con gái kia quay sang, cúi người luồng qua đám đông mất hút. Trúc mỉm cười, ít ra chiều cao khác người của nàng cũng hữu dụng.

Bên trong là một rừng gian hàng, đông nghịt người chen chúc. Một tấm bảng thật lớn in tiêu đề, Hội chợ Hàng tiêu dùng Tp.Cần Thơ – 2010. Dù hầu như năm nào cũng đến đây, nhưng lần nào Trúc cũng bị bầu không khí xung quanh làm cho choáng ngợp.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 12-19-2012, 04:19 PM #3
69deluxe
Đại Gia Lầu Xanh
Thiếu úy

Ngày gia nhập: Apr 2006
Bài gửi: 564
69deluxe Vợ vẫn phải ngoại tình69deluxe Vợ vẫn phải ngoại tình
Nam
69deluxe vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định
– Đi. Đứng đây làm gì? – Ngân kéo tay Trúc lôi đi.

Nhóm bốn đứa ráng che vào gần hướng sân khấu, nhưng trước mặt nêm chặt người. Mùi mồ hôi người trong bầu không khí oi bức làm Trúc khó chịu. Thúy dẫn đầu, tay bốn đứa nắm lấy nhau, len lỏi theo các khoảng trống, cứ trống là chui vào. Đến khi sát bên sân khấu thì bốn đứa lọt vào chỗ trống duy nhất bên cánh gà.

Dòng người vẫn tiếp tục chen vào, xô đẩy, chen lấn, ép sát vào bốn cô gái. Ba cô bạn của Trúc liên tục gạt đỡ những bàn tay như vô tình sờ nắn cơ thể họ. Ngay cả Trúc cũng đôi lần bị chạm vào người, nhưng thân hình gầy gò của cô mau chóng làm những bàn tay đó nản chí.

Nhạc bắt đầu trổi lên. Các cô vũ công lòe loẹt tung bay trên sân khấu. Bài hát đầu tiên là của một ca sĩ cây nhà lá vườn Cần Thơ. Anh ta hát hai bài liên tục, mặt đỏ bừng hưng phấn, mồ hôi chảy dài trên mặt, sau khi nghe vài tiếng vỗ tay lốp bốp thì tạm hài lòng đi vào. Sau đó, thêm nhiều ca sĩ hạng hai ba khác lên hát, như cố tình thử thách lòng kiên nhẫn của mọi người.

Bất ngờ tiếng vỗ tay ầm vang lên, tiếng huýt sáo, la ó khắp nơi, một cô ca sĩ ăn mặc bốc lửa cúi đầu chào khán gỉa. Ngực cô bóp chặt trong chiếc áo chẽn ngang, khi cô cúi xuống, hai vú đồ sộ như muốn nhảy ra ngoài. Cô ta tươi cười tự tin như không trước bao nhiêu ánh mắt thiêu đốt cơ thể mình.

– Miên Châu..là Miên Châu đó. – giọng Hạnh léo nhéo bên tai.

Hèn gì, Trúc thấy cô ta hơi quen mặt. Trúc cũng hay nghe nhạc, nhưng cô bé thường thích những ca sĩ nam, nên chỉ có ấn tượng rất mờ nhạt đối với cô ca sĩ này.

Cô ta nhảy múa điên cuồng, tóc tai rũ rượi, nhưng cô đã thành công đốt nóng bầu không khí bên dưới.
Sau khi, Miên Châu đi vào trong trong tiếng reo hò của đám đông.

Một anh chàng MC đẹp trai, đi ra và giới thiệu tiết mục biểu diễn thời trang của nhà thiết kế Xuân Thì.

Tiếng nhạc du dương vang lên, lần lượt từng cô gái thật đẹp đi ra, mười hai cô dàn hàng ngang trên sân khấu. Tóc tai chải chuốc tạo dáng dị hợm, mặt mày son phấn lòe loẹt, trên mình khoát những bộ đồ mỏng tanh, thấy rõ cả nội y bên trong.

Trúc không biết thế nào là thời trang, nhưng nàng tin chắc sẽ không ai dám mặc những bộ đồ như vậy đi ra đường.

Mười hai cô người mẫu đứng cố tình chừa một khoảng trống tại trung tâm. Nhạc bất chợt chuyển tông sôi động hơn. Bức rèm giữa sân khấu được nâng lên, khói trắng phun ra mờ mịt. Một bóng hình mờ ảo, yểu điệu, thon dài đi ra. Bước chân cô ta uyển chuyển hoàn hảo, khớp với từng nhịp của nhạc nền. Dáng người cô ta rất cao, gương mặt khá đẹp. Cô không dừng lại ngang với mấy người kia, mà đi thẳng lên bục diễn kéo dài 30 mét về phía trước. Nét mặt cô ta lạnh lùng, không cười, không nhìn tập trung vào ai, chỉ liếc ngang như nhìn một bầy gà trong nông trại. Trên người cô ta mặc một bộ đồ mỏng manh nổi rõ từng đường cong gợi cảm, nhưng được chăm chút và che đậy khéo léo những vị trí mẫn cảm của cơ thể.

– Huyền Trang đó. Đẹp quá. – giọng Thúy than thở bên tai Trúc.

Trúc chợt hiểu, cô ta là nhân vật chính của show diễn. Trúc say mê nhìn cô ta. Trúc không biết cô ta là ai, cũng chưa hề nghe tên, nhưng cô bé biết mình muốn được như thế. Kiêu kì, sang trọng, trung tâm của ánh sáng hào quang.

Phần 3: Mục tiêu phấn đấu

– Ăn cơm đi con… Làm gì thẫn thờ thế? – Bà Thanh nhìn Trúc.

Trúc bừng tỉnh nhìn chén cơm trên tay mình còn y nguyên như lúc mẹ vừa đưa. Xưa nay, ăn cơm đối với Trúc là một cực hình, mỗi bữa ráng lắm cô bé chỉ ăn được lưng chén cơm.

Trúc mím môi nhìn chén cơm trên tay mình. Mình phải ăn, cơ thể phải đủ chất thì mới khỏe mạnh được, mới phát triển, mới đẹp hơn. Trúc lặp lại câu nói mà mẹ cô lải nhải hầu như mọi bữa ăn. Nhưng bà không ép Trúc được, vì mỗi khi ăn nhiều hơn bình thường một chút, cô bé sẽ ói, như vậy thì hại bất cập lợi.

Mình sẽ làm được. Mình sẽ đẹp hơn cô ấy, sẽ nổi tiếng hơn cô ấy.

Trúc hít một hơi thật sâu. Cô bé bắt đầu ăn, ăn cuồng nhiệt như bị bỏ đói ba ngày, cơm, thịt, cá, rau cuồn cuộn liên tục bị Trúc ngấu nghiến. Bà Thanh và chồng cứ há hốc ra nhìn biểu hiện bất thường của con gái mình. Bất chợt Trúc tung ghế lao vào nhà vệ sinh.

– Ọe ..

Một bàn tay ấm áp, vỗ vỗ lưng cho cô.

– Muốn ăn nhiều hơn để tăng cân phải từ từ.. Không gấp như vậy được đâu con! Mẹ không biết động lực nào giúp con quyết tâm thay đổi mình. Nhưng nếu con cố gắng, mẹ sẽ giúp con.

Trúc lau miệng, nhìn mẹ mình, mắt cô bé rưng rưng, nhưng trong ánh mắt đó có một ngọn lửa bùng cháy dữ dội.

Sáu tháng trôi qua thật nhanh chóng. Kỳ thi Đại học của Trúc đã tới.

Sáng sớm, Trúc đã dậy, kiểm tra lại hành lý của mình. Thay quần áo, tranh thủ nhìn ngắm cơ thể mình qua gương một chút. Đôi mắt Trúc lóe lên niềm vui sướng hân hoan. Thân thể cô bé qua tấm gương đã tròn trịa hơn thấy rõ, ngực đã hơn nhú lên với hai núm vú nhỏ nhắn đỏ hồng, làn da trắng tinh bóng loáng, giữa hai chân hai mép thịt hồng hào với lúng phúng vài sợi lông mới nhú.

Suốt thời gian vừa qua, Trúc đã thay đổi rất nhiều. Đi học xong, cô bé về nhà ngay, tập thể dục thường xuyên, ăn uống điều độ với khẩu phần tăng lên chút chút từng ngày do mẹ chuẩn bị. Sức khỏe cô bé tăng lên nhanh chóng, kinh nguyệt bắt đầu xuất hiện đều đặn hơn. Chiều cao của Trúc cũng tăng lên 2 centimét. Trúc đi học đã được mặc nịt ngực như mong muốn dù là loại có vòng cup nhỏ nhất.

Sự thay đổi của nàng làm cả trường xôn xao, ánh mắt bọn con trai bắt đầu nhìn ngắm nàng từ xa. Nhưng vẫn không có anh chàng nào dám tiếp cận nàng, chiều cao của Trúc là rào cản thật lớn đối với họ. Họ cảm thấy mặc cảm, tự ti khi đứng bên một người con gái cao hơn mình nữa cái đầu.

Gửi bình luận