Rát buốt nhưng sướng đến lạ thường của Hồng khi được đụ

Từ hai bên “bộ phận” bỗng tách rời ra thêm hai bộ phận khác nhỏ hơn trườn tới sát mép của nàng và banh hai bên ra cho rộng hơn . Bộ phận chánh nhờ thế mà đi sâu vô trong . Hồng cảm giác như một khối thịt cứng đâm xuyên suốt từ dưới chân lên tới đỉnh đầu của nàng . Tuy rát buốt nhưng khoan khoái lạ thường . Chất nhớt nhễu nhảo xuống khắp đùi của nàng lan rộng xuống mũi xe

Rat buot nhung suong den la thuong cua Hong khi duoc du

Đọc truyện 18+ Rát buốt nhưng sướng đến lạ thường của Hồng khi được đụ

Hoàng hôn đang buông dần xuống bao phủ núi đồi, gió thổi vù vù bật cả tóc tai, Lan và Hồng đang trên đường lái xe về thăm nhà và dịp Tết Nguyên Đán ở Houston. Cảnh vật chung quanh họ rất bình thường như ngày nào của khí trời Texas.

Nói cách khác, là không có dấu hiệu gì đặc biệt trong vòng chu vi mấy cây số . Lan nhấn nút cruise control cho chiếc xe chạy dọc trên xa lộ ở tốc độ 100 miles/hr vì biết rằng không có cảnh sát ở quanh đây vào lúc này . Dù cảnh sát có ở đây đi chăng nữa thì họ dường như cũng mặc kệ vì chỉ muốn mau chóng về đến nhà sau một buổi học vất vả ở Dallas .

Hồng xao lãng nhìn khung trời màu hồng thiệt là đẹp của buổi hoàng hôn ở cuối chân trời . Thình lình nàng bị giật mình bởi Lan thúc cù chỏ vào Hồng và hỏi :
– Hồng, mày có thấy gì không ?
Hồng dịu cặp mắt và trả lời :
– Tao đâu có thấy gì đâu, cái gì dzậy ?
– Mày không thấy thiệt hả . Có một vệt sáng xẹt xuống trước mặt , tốc độ nhanh kinh hồn . Mày để ý kỹ xem trước mặt có gì không ?

Lan cho xe giảm tốc độ khoảng 70 trong khi Hồng tiếp tục dụi mắt và bắt đầu để ý kỹ ở phía trước mặt và nhũ rằng chuyện gì đang xãy ra ở phía trước . Có phải là tai nạn xe cộ ? Máy bay rớt ? Nhìn một lúc chẳng thấy gì Hồng nhún vai tỏ vẻ “who care !” và chỉ muốn lim dim ngủ vì nàng đã lái gần hơn hai tiếng rồi. Nhưng điều đó không thể nào làm được . . .

Lan dường như yên tâm hơn khi không còn thấy dấu hiệu vệt sáng ban nảy nữa và bắt đầu tăng tốc. Đi được chừng hơn 10 miles thì có một quần sáng thật lớn ở trước mặt, Hồng thấy lờ mờ một hình dạng một chiếc dĩa bay mà nàng có dịp xem phim đang ở thù lù ở trước mặt . Không tin vào mắt mình nàng cho xe chậm lại để ngắm nhìn cho kỹ

Bỗng xa xa một người thanh niên đứng gần đó đưa tay lên vẩy lia lịa . Bụng của Hồng thót lên và đánh rộn rã, và miệng của nàng bỗng khô quánh vì sợ . Hồng lúc đó tự hỏi là Lan đã thấy chuyện gì lúc nãy vậy ? Người thanh niên này đang làm cái gì ở giữa khu vực vắng vẻ như thế kia ? Hình như chiếc dĩa bay thì phải ? Ngộ quá !

Lan và Hồng cho xe chạy vù ngang mặt người thanh niên đó . Hồng thở dài thoải mái day qua nói với Lan:
– Phiu u . . . cám ơn mày nghe, tao không muốn rước người thanh niên đó đâu, không chừng là ma đó ! Hay là người của hành tin khác xuống đó . Cái đĩa bay hay là cái đó chắc là của anh ta rồi .

Nhưng Hồng vừa nói dứt lời thì bỗng Lan từ từ cho xe chậm lại và dừng hẳn . Sau đó Lan cho xe de lại về phía người thanh niên đang đứng mặc cho Hồng đưa cặp mắt lo sợ về phía Lan .
– Trời ơi! Mày định rước anh ta lên xe hả ! Mày có điên không ?
Bỗng Lan quát to lại:
– Mở cửa sổ đi , mày không biết thương người gì hết, biết đâu anh ta đang bị thương thì sau . ‘Cứu một người hơn xây bảy tháp phụ đồ’, mày không nghe nói sao ?”

Hồng bỗng phát giác ra điều gì đó không bình thường ở đây nhưng nàng vẫn kéo cửa kính xe xuống và cố gắng ép người vào sát vách xe hy vọng là Lan nhìn không lầm là anh ta đang bị thương và cần quá giang thôi chứ không có gì khác. Lan nhìn chằm chặp vào Hồng rồi nghiêng qua nói với chàng thanh niên đứng trên đường:
– Anh có sao không, anh ?

Người thanh niên đó?cúi xuống về phía cửa sổ nơi Hồng đang ngồi . Hồng sợ quá nép người về phía sau. Trong cái bầu trời u u của màn đềm Texas bỗng có một làn gió lạnh thổi tạt qua, và Hồng bỗng thấy ớn xương sống lưng . Hồng lén nhìn lên về phía người thanh niên đó .

Trời ơi! Anh ta đẹp trai quá ! Chắc anh ta là một siêu người mẫu đây mà! Vầng trán cao thông minh, vai rộng năm tất, lưng to và có khuôn mặt chữ điền rất là đàn ông . Tại sao một người mẫu lại đứng ở một nơi hoang vắng như thế này vào giờ này chứ ?

Anh ta nói:
– Cám ơn đã ngừng xe, hai em có thể nào cho tôi quá giang không ?

Gửi bình luận