Phút trộm nhìn cuộc giao hoan của anh chị tôi

Lúc nầy người anh Long sướng như điên lên vì vú vợ ướt, âm hộ chị cũng mẹp lấy nước, cây súng dương nòng cao ngạo nghễ, anh gia lực nắc nhịp, còn tay cho vào vò vuốt chòm âm mao, từ nhanh đến chậm lại, trong trí anh nhớ lại lời Linda khoe lúc ngồi trên xe, bây giờ diện kiến nó hoe hoe màu bạch kim óng mượt như những sợi tóc tiên ngậm sương óng ánh bàng bạc tợ tơ trời lấp lánh, hay ánh tơ của màn nhện bóng bóng chớp chớp dưới nắng bình minh.

Phut trom nhin cuoc giao hoan cua anh chi toi

Đọc truyện 18+ Phút trộm nhìn cuộc giao hoan của anh chị tôi

Phần 1: Xuôi Theo Dòng Đời

Sau khi vượt biên đến Pulao Bidong- Mã Lai, chờ đợi hơn 2 năm. Năm 1986 được phái đoàn Úc nhậân theo diện nhân đạo. Hai anh em tôi được gia đình người Úc gốc Anh, ông bà Jonhson Smith bảo trợ cho về định cư tại tiểu bang New South Wales, đây khu nhà giàu nằm phía Bắc thành phố Sydney.

Chúng tôi đến quốc gia đệ tam, lo tiến hành thủ tục bảo lảnh người thân từ Việt Nam sang gồm cha mẹ, em gái và chị dâu Phương Thảo. Sau hai tháng tạm sống chung với nhà cha mẹ nuôi, cả gia đình chúng tôi xin dời ra riêng, mướn nhà vùng Cabramatta- vùng Tây Nam thành phố Sydney- mệnh danh thủ phủ của đông người Việt tỵ nạn.

Khu phố Việt thương mãi khá sung túc gồm đầy đủ tiện ích tư và công: ngân hàng, bưu điện, phòng khám bác sỹ người Việt gần trạm xe lửa (xe hỏa), lò bánh mì, các hiệu ăn lớn nhỏ, các hiệu áo quần thời trang, các siêu thị tư nhân bán các thực phẩm Á châu, và Woolworth, đủ đầy nhu yếu cho đời sống… những thứ bách hóa giúp người mới định cư còn bở ngở. Tiếng mẹ đẻ dùng ở khu vực nầy nhiều nhất, từ cửa hàng thứ thứ gì đều mang biển Việt Hoa. Giá thuê nhà vừa rẻ, có thể nói ra đường phố toàn gặp gương mặt người tỵ nạn sắc tộc da vàng, tóc đen, mũi tẹt (Việt, Miên Lào, Trung hoa… tất cả 92 sắc dân) chiếm đa phần. Chánh phủ khuyếch khích mở các lớp Anh ngữ cao, trung cấp cho di dân, cho người mới đến tầm cư (new- commer) ở các trường college, và bậc đại học, văn phòng tìm việc, bệnh viện… (Nhưng nếu so với khu phố Phước Lộïc Tho – Bolsa ở Nam California- Hoa kỳ và vài khu thương mãi lân cận của người Việt tạm cư- về kiến trúc, đồ sộ, sầm uất… Uc chào thua dài dài).

Sau thời gian một tháng an cư cho thích ứng môi trường khu vực miền Tây.

Cuộc sống gia đình chúng tôi thật hạnh phúc trong những ngày đầu đoàn viên cha mẹ anh chị, em. Sau đó, bắt đầu bận rộn với sanh hoạt, vật lộn quần quật công ăn việc làm, và ăn học mới hằng ngày hầu như ai ai cũng quên lần chuyện khó khăn kinh tế bên Việt Nam. Chúng tôi bắt đầu học lái xe, đăng ký đi tìm việc ở Trung tâm xã hội phúc lợi của chánh phủ. Tuy rằng trợ cấp của nhà nước đủ sống nhưng người Việt vốn cần cù chịu cực để thích ứng hội nhập, vươn lên trong cộng đồng đa văn hóa Úc.

Anh Long tôi nhờ bạn bè quen xin được chân công nhân trong hảng in, và họ giúp đở chở đi, rước về làm ca trưa đến tối. Chị dâu và tôi học lớp Anh ngữ trung cấp, tôi theo bậc đại học, trong khi em gái- Thiên Kim học trường trung học lớp 11. Cha mẹ tôi cũng có việc làm lặt vặt ngoài khu phố, sáng rời nhà sớm có khi 6- 7giờ tối mới về.

Nói học lái xe cho có bằng lái treo giàn bếp chơi !- chứ nào có tiền mua chiếc xe cũ với giá khiêm nhường- làm chân gia đình khi di chuyển, mọi người trong gia đình đều dùng phương tiện công cộng xe bus, xe hỏa. Dù rằng cả gia đình sang Úc gần hai năm, các thứ gia dụng: bàn ghế, giường tủ cũ… đều do các Hội Từ thiện cho, hoàn cảnh thuyền nhân ai cũng “hao hao” giống nhau, an bình và thỏa thích như vậy!. Chúng tôi không còn bận rộn lo cái ăn, cái mặc nhất thời như những tháng ngày sống lao đao, vất vưởng chờ đợi ở trại tỵ nạn Bidong và lẩn quẩn, chật vật kế sanh nhai như ở Việt Nam.

Thường thường hai chị em chúng tôi học về sớm, chị dâu tôi lo cơm nước trong nhà bếp, tôi cũng phụ tay để dư thời giờ đối thoại Anh ngữ, hoặc xem Tivi nghe tin tức trao dồi thính thị ngoại ngữ. Tôi phụ giúp đang trút bao gạo vào thùng, dọn dẹp nhà sau xong, thanh toán đóng quần áo dơ cho vào máy giặt.

Gửi bình luận