Phút giây làm tình cùng Mỹ Tiên người con gái đẹp

Tay Trung vươn nhanh lên hai gò vú tròn căng. Tay hắn cảm thấy cái mềm mại, êm nóng, săn chắc của hai gò vú. Hắn lòn tay xuống dưới làn áo mỏng, cởi tung vướng víu. Vú phơi bày lộ liễu. Tay Trung tha hồ xoa nắn hai gò bồng đảo. Lòng bàn tay hắn vờn trên hai núm vú căng nhọn. Trung nghe cô gái rít lên, áo hắn bị giật tung, rồi tới quần hắn.

Phut giay lam tinh cung My Tien nguoi con gai dep

Đọc truyện 18+ Phút giây làm tình cùng Mỹ Tiên người con gái đẹp

Khi chiếc cửa thang máy sang trọng từ tầng mười của khách sạn năm sao Hoàng Cầm mở ra, Trung bỗng sững người vì ánh mắt hắn như bị khoá chặt, như bị thôi miên, bởi một ánh mắt khác. Ánh mắt của một người con gái, trong chiếc áo dài màu đỏ huyết dụ.

Ánh mắt long lanh hồ thu. Ánh mắt nai tơ của đôi mắt to dài có đuôi, ngây thơ, huyền ảo. Ánh mắt nhìn hắn như đã quen biết nhau tự kiếp nào. Và ở gương mặt trái xoan thanh tú là đôi môi mọng đỏ hồng ngon như trái táo vừa chín tới. Trung cảm thấy như nhịp tim hắn đập thật lộn xộn khi thấy cô gái hơi mĩm miệng cười. Giọng tiếng Anh của cô gái thật chỉnh:
– Excuse me. Are you going to come in?
Trung giật mình, thì ra nảy giờ hắn đứng sững người nhìn cô gái, chân chôn bất động. Hắn cảm thấy hơi ngượng, vội bước vào trong thang máy. Trong thang máy còn có một chàng thanh niên khác ăn mặc chỉnh tề. Trung hít nhẹ một hơi thở sâu, và cũng mĩm cười buông gọn:
– Sorry.

Ánh mắt Trung hơi chếch xuống, như muốn tránh né đôi mắt đẹp thu hồn của cô gái thì lại bị thu hút bởi cái thanh tú đến độ toàn hảo của cơ thể cô gái. Chiếc áo dài màu đỏ ôm gọn kín đáo nhưng lộ liễu, phô bày trọn vẹn đôi gò ngực căng tròn. Cái eo thon nhỏ. Bờ mông tròn lẳng lơ. Trung nghe như cuống họng hơi khô khi ẩn hiện dưới làn áo mỏng, đôi núm vú nhỏ, nhọn như muốn mời mọc môi miệng. Và một lần nữa Trung trở thành một người bất lịch sự: ánh mắt hắn lại như bị thôi miên. Lần này là chiếc vòng nhỏ trên ngực cô gái. Chiếc vòng nữ trang lạ lùng hắn chưa hề thấy qua. Chiếc vòng bằng ngọc, màu đỏ. Ðỏ không kém màu chiếc áo dài cô gái đang mặc. Chiếc vòng là hình tượng một con rắn khoanh tròn, miệng rắn ngậm đuôi rắn. Hai con mắt rắn nhỏ, lấp lánh như có thần. Những chạm trổ tinh vi trên chiếc vòng và ánh mắt của rắn làm Trung hơi rùng mình.Lúc hắn lấy lại bình tĩnh thì cửa thang máy đã mở ra. Cô gái hơi liếc về phía Trung, ánh mắt dài có đuôi như ngầm cười hỏi hắn, rồi nhanh nhẹn bước ra. Cô gái thoăn thoắt bước, bước chân thẳng nhanh nhưng gọn gàng. Cô gái cao hơn Trung tưởng. Trung bỗng bắt gặp chân hắn vội rảo bước theo sau cô gái ra trước cổng khách sạn trong vô thức. Hắn như muốn đuổi theo cô gái, cho đến khi ánh chiếc áo dài màu đỏ mất hút trong dòng người đông đúc trên đại lộ Nguyễn Huệ. Trung đứng lại, ngơ ngác, sực tĩnh vì nhận ra hành động ngớ ngẩn hắn đang làm.

*
* *

Trung là kỹ sư điện toán,“ thiết kế phần mềm” – chữ dùng ở đây. Hắn tốt nghiệp ưu hạng, Ðại học Stanford, California, Computer Science, Software Engineer. Cái lý do Trung hiện diện lúc này ở Việt Nam – nơi chốn hắn sinh ra và lớn lên, cho đến năm 1975, rời bỏ xứ ra đi- là sau những năm làm việc cho các công ty lớn có tầm vóc ở Mỹ, đột nhiên hắn thấy chán. Trung rơi vào cái khủng hoảng của đời sống máy móc ở Mỹ. Ngày ngày ôm cái laptop, hết “project” này nhảy sang “project” khác. Vợ và hai đứa con gái chiếm hết thì giờ còn lại. Ðến năm ba mươi tuổi Trung nảy ra ý muốn muốn khai phá một con đường riêng cho mình. Hắn âm thầm lấy thêm bằng cấp về Quản Trị Kinh Doanh, chuyện không khó gì đối với hắn. Trung tự viết một số “source code” để có thể cho phép người sử dụng internet mang lên mạng những đoạn phim video mà họ thâu lấy và muốn gởi đến người khác. Hắn mở một trang web, thử nghiệm, và thành công. Hắn đăng ký, trình toà về sáng kiến của hắn và phác giác ra môt mình con chim én không làm nổi mùa xuân. Công ty Utube, Inc được ra đời, Trung làm chủ tịch. Và bây giờ là chuyến đi tìm người cộng tác của Trung. Công ty điện toán Viễn Tượng được đăng ký ở thành phố Hồ Chí Minh. Trung vẫn thích cái tên cũ Sài Gòn hơn là cái tên dài lòng thòng này. Mục đích Trung về Sài Gòn là để tìm kiếm nhân tài của Việt Nam, đủ sức để tham gia vào công việc “thảo chương” hay viết “code”, để phát triển và hoàn tất phần kỹ thuật của sáng kiến hắn đưa ra trước khi các công ty đại tư bản kiểu Microsoft nhảy vào lấy thịt đè người. Cái vấn đề nằm ở chỗ tiền vốn. Vốn Trung ít nên phải tìm lao động giá thấp. Việt Nam là chỗ lý tưởng thỏa đáp nhu cầu này của hắn.

Gửi bình luận