Nước mắt muộn màng của cô giáo mang án tù chung thân vì buôn ma túy

Tôi đã phản bội lại những bài giảng mà tôi vẫn dạy học trò trong suốt mấy chục năm đứng trên bục giảng. Chúng nặng nề hơn rất nhiều cái án tù chung thân mà tôi đang phải gánh chịu.

Video nước mắt muộn màng của cô giáo mang án tù chung thân vì buôn ma túy

Phim có nội dung dành cho người trên 18 tuổi

Có hai điều mà tôi ân hận nhất trong những ngày tháng ngồi sau song sắt. Điều thứ nhất là tôi đã gián tiếp gây nên cái chết của con trai và làm hỏng tương lai của con mình. Điều thứ hai, tôi đã phản bội lại những bài giảng mà tôi vẫn dạy học trò trong suốt mấy chục năm đứng trên bục giảng. Chúng nặng nề hơn rất nhiều cái án tù chung thân mà tôi đang phải gánh chịu.

Ngày còn trẻ, lúc vẫn ngày ngày lên bục giảng dạy học trò, tôi chẳng bao giờ tưởng tượng được mình sẽ sống những năm tháng cuối đời trong lao tù. Những khúc ngoặt bất ngờ của số phận đã đẩy cuộc đời tôi sang một trang mới tăm tối và mờ mịt. Giờ thì tôi đang chịu cái án tù chung thân, chẳng biết đến bao giờ mới được khoan hồng mà trở về với con cháu. Nhưng trước đây, đã có lúc tôi là người hạnh phúc nhất thế gian, với một công việc mình yêu thích, một người chồng giỏi giang, những đứa con xinh xắn, ngoan ngoãn. Cuộc đời tôi đã có lúc tưởng êm đềm đến không ngờ. Nhưng những sai lầm nối tiếp của hai vợ chồng tôi đã khiến cho cửa nhà tan nát.

Trong quá khứ, đã có lúc gia đình tôi là một gia đình kiểu mẫu, đã có lúc tôi luôn ngẩng cao đầu khi nhắc về gia đình mình. Tôi làm giáo viên, ngày ngày lên lớp dạy học trò và lo việc dạy dỗ con cái. Chồng tôi lái xe khách đường dài nên cả gia đình chẳng bao giờ phải lo lắng về kinh tế. Hai vợ chồng cùng tu chí làm ăn, nên chẳng mấy lúc chúng tôi xây được một ngôi nhà khang trang và mua xe riêng. Có một cuộc sống ổn định và một người chồng hết mực tâm lý, yêu thương vợ con, nên ngày đó, cuộc sống của tôi luôn là niềm ao ước của tất cả bạn bè, đồng nghiệp. Nhưng sóng gió đến khi chồng tôi bắt đầu sa chân vào con đường nghiện ngập.

Chồng tôi là lái xe đường dài, thường chạy ban đêm, nên thường hay buồn ngủ. Nghe bạn bè rủ rê, anh ấy bắt đầu tập tành hút hít ma túy để thêm phần tỉnh táo khi lái xe. Mỗi chuyến đi là một lần tìm cách tỉnh táo, nên chẳng mấy chốc anh ấy trở thành con nghiện. Vì quá tin tưởng chồng, nên rất lâu sau đó, tôi mới phát hiện ra sự thật phũ phàng. Đó cũng là lúc gia sản tiêu tán, của cải trong nhà cứ đội nón ra đi. Đã năm lần, bảy lượt tôi khuyên nhủ chồng, mong anh ấy vì gia đình mà quyết tâm cai nghiện. Anh ấy là người thương vợ, thương con nên cũng đồng ý. Nhưng bao nhiêu lần cai là bấy nhiêu lần nghiện lại. Tình cảm và lòng tin giữa hai vợ chồng cũng vì thế mà nguội lạnh dần.

Chúng tôi ly thân nhưng không ly hôn. Đến giờ vẫn vậy. Nhưng đã lâu lắm rồi, nhất là kể từ khi tôi vào tù, hai vợ chồng chẳng gặp nhau. Giờ thì nghe như anh ấy đang sống với một người phụ nữ khác. Án tù chung thân, tôi chẳng có nhiều hi vọng vào ngày về, nên cũng không lấy làm nặng lòng về chuyện đó. Chỉ thương mấy đứa con, không có sự chăm sóc của bố mẹ nên giờ phải tự lực cánh sinh, bươn chải kiếm sống ngoài xã hội.

Gia đình tan vỡ, một nách nuôi 3 đứa con đang tuổi ăn, tuổi lớn, lại chưa từng trải qua vất vả, tất cả những điều đó dường như là quá sức đối với tôi. Vào đúng cái thời điểm tôi cùng quẫn nhất, thì một người bạn cũ đề nghị tôi làm trung gian vận chuyển ma túy từ Tương Dương về Nghệ An. Khó khăn đã khiến tôi mất tỉnh táo. Tiền bạc đã khiến tôi lóa mắt. Trong một phút yếu lòng, tôi đã bước vào con đường tội lỗi, quên đi những lời giảng về đạo đức mà tôi vẫn nói với học trò. Tôi những tưởng mình làm thế sẽ giải quyết được những khó khăn của cả gia đình. Nào ngờ đâu, cuộc sống của mẹ con tôi vì thế mà đi vào ngõ cụt.

Gửi bình luận