Người vợ tuyệt vời không hắt hủi chồng dù bị lây nhiễm bệnh AIDS

Vợ tôi lặng người nhìn kết quả xét nghiệm HIV dương tính của mình một lúc lâu rồi nói: “Đúng là số phận đã đưa vợ chồng mình đến với nhau và định cho vợ chồng mình ở bên nhau mãi mãi…”

Video người vợ tuyệt vời không hắt hủi chồng dù bị lây nhiễm bệnh AIDS

Phim có nội dung dành cho người trên 18 tuổi

LTS: Người tù ấy vẫn mang trong mình một nỗi day dứt với vợ, vì đã không thể mang lại hạnh phúc cho người phụ nữ mình đã lấy làm vợ và yêu thương tới suốt một cuộc đời. Nếu nghe lời khuyên của vợ và kịp thời thức tỉnh, có thể gã đã không bao giở phải mang trong mình căn bệnh HIV chết người, có thể gã đã không bao giờ lây căn bệnh không thể cứu chữa đó cho vợ. Và có thể, cuộc đời vợ chồng gã đã khác. Nhưng vợ vẫn nói với gã rằng, người ta không thể nhìn về quá khứ và nói câu: giá như. Người ta chỉ có thể nhìn về tương lai và bước tiếp. Ở trong cuộc sống ngục tù, gã đã nghe theo lời nói đó của chị, chỉ nhìn về tương lai và tiến bước, bởi gã biết, bên gã luôn có một người phụ nữ thủy chung, trọn vẹn và dịu dàng, người đã chia sẻ với gã mọi niềm vui, nồi buồn, mọi cay đắng và tủi nhục, chia sẻ với gã cả nỗi đau về căn bệnh thế kỷ mà chưa từng có một lời oán trách trong suốt những năm tháng vợ chồng.

Nguoi vo tuyet voi khong hat hui chong du bi lay nhiem benh AIDS

Những lời hứa không thành của tình yêu

Ngày chúng tôi cưới nhau, tôi đã nói với vợ rằng, tôi sẽ mang lại hạnh phúc, sẽ là điểm tựa vững chắc như núi đá cho cô ấy trong suốt cuộc đời. Tôi sẽ mang lại cho cô ấy một mái ấm thực sự, một gia đình với con cái và cuộc sống bình yên. Khi đó, tôi mới 27 tuổi, cô ấy 21 tuổi. Giờ đây, khi bước sang tuổi 50, mái tóc đã bạc, tôi đang khoác trên mình bộ quần áo phạm nhân, sống cuộc đời của một kẻ tù tội, với án chung thân vì ma túy. Tôi đã không làm được điều gì trong tất cả những điều tôi đã hứa hơn 20 năm về trước. Thậm chí, tôi còn mang lại bao tai ương cho cô ấy, khiến cô ấy phải mang trong mình căn bệnh thế kỷ một cách oan ức. Tôi đã khóc ân hận cho tất cả những nỗi đau mà tôi đã gây ra trong suốt 10 năm qua. Thế mà, đến tận bây giờ, nỗi ân hận đó vẫn không hề nguôi ngoai.

Vợ chồng tôi gặp nhau từ một sự sắp xếp tình cờ của số phận. Ngày đó, tôi làm lái xe đường dài, thời gian eo hẹp, lại là thanh niên ham vui, ham chơi, nên chẳng mấy khi tôi về qua nhà. Có tháng đi cả tháng ròng, về nhà ăn được bữa cơm với gia đình, tôi lại vội vã ra đi, bởi sống cuộc đời rong ruổi, nay đây mai đó, vui vẻ với bạn bè là cánh lái xe đã quen, tôi luôn cảm thấy bí bách mỗi khi trở về nhà, sống những giây phút bình lặng bên cha mẹ già.

Nhưng thói quen đó đã thay đổi khi tôi gặp vợ, cô gái mà số phận đã đưa đến với tôi như một món quà mà ông trời ưu ái. Ngày đó, cha mẹ tôi có một dãy ki-ốt cho thuê. Nhà nghèo, cô ấy từ miền xuôi lên miền núi tìm cách lập nghiệp, đỡ đần cha mẹ già ở quê nhà. Cô ấy thuê một gian nhỏ trong dãy ki-ốt mà cha mẹ tôi cho thuê, để mở một tiệm cắt may khiêm tốn cho những người dân trong vùng. Sau một chuyến đi xa trở về, tình cờ gặp cô thợ may thuê nhà mình, thói quen bay nhảy của tôi đã đột nhiên biến mất. Vợ tôi không xinh rực rỡ, nhưng cô ấy có đôi mắt ngây thơ, trong sáng và nụ cười hiền hậu, dịu dàng. Ngay cái khoảnh khắc đầu tiên đó, tôi đã tin chắc cô gái có gương mặt phúc hậu trước mặt mình nhất định sẽ trở thành một người vợ dịu dàng, chu đáo, trở thành một người con dâu tốt và một người mẹ tuyệt vời. Tôi đã luôn mơ ước có được một người vợ như thế. Và tôi đã muốn lấy cô ấy làm vợ ngay từ giây phút đầu tiên đó.

Tình yêu khiến tôi thay đổi một cách kì lạ, đến nỗi chính cha mẹ tôi cũng không nhận ra sự thay đổi của con trai mình. Suốt mấy năm trời, tôi đi biền biệt, vô tâm, vô tính và chẳng mấy khi quan tâm đến gia đình. Nhưng từ dạo phát hiện có một cô gái dễ thương đến thuê trọ nhà mình, tôi bỗng dưng chăm chỉ về nhà một cách kì lạ. Là dân lái xe vốn mồm miệng hoạt bát, đi đâu cũng buông lời chọc ghẹo phụ nữ, thế nhưng, khi đứng trước mặt cô ấy, không hiểu sao tôi trở nên vụng về, khờ khạo như một cậu trai mới lớn. Đã rất nhiều buổi tối, tôi sang ngồi trong gian quán nhỏ bé, dự định nói với cô ấy những lời tán tỉnh yêu đương có cánh như tôi vẫn thường bông đùa với những người phụ nữ khác. Nhưng lần nào cũng vậy, tôi cứ sang đó ngồi im lặng từ đầu đến cuối và chỉ biết ngắm nhìn cô ấy cắt may từng chiếc quần, chiếc áo.

Gửi bình luận