Một thời sinh viên – Nứng là cảm giác như thế nào

của tôi trầm mặc hơn, ít nói hơn thường ngày, tôi tránh gặp mặt và nói chuyện với Mai, cũng như đến nhà cô ấy thường xuyên nữa, khi nào thật cần thiết, tôi mới đến nhà cô ấy. Và cũng giống như số phận chơi tôi, mỗi khi tôi đến, Mai lại ra ngoài với Sơn, bạn trai nàng. Chỉ có Ngọc Hà ngồi trò chuyện với tôi mà thôi. Ngọc Hà cũng ít nói líu lo chọc tôi và Mai như trước, bởi vì chính cô bé cũng bị bất ngờ khi Mai dẫn Sơn về nhà ra mắt gia đình, em cho rằng tôi xứng đôi với Mai nhất nên đã dự định mai mối cho tôi.
Mai biết tình cảm của tôi dành cho nàng, nhưng nàng nghĩ giữa 2 chúng tôi chỉ nên là tình bạn mà thôi, tôi ôm ấp mối tình đơn phương suốt cả năm trời hy vọng 1 ngày nào đó nàng sẽ đổi ý. Vậy mà giờ đây… nghe đâu ba mẹ Sơn chuẩn bị lễ dạm hỏi cho cậu con trai cưng của họ. Còn ba mẹ nàng cũng rất hài lòng vì đàng trai có học thức, có địa vị và giàu có chẳng kém ai, họ không phản đối nàng chuyện nàng đã lựa chọn.
Hôm nay dạy kèm xong tôi trở về nhà mình, căn nhà nhỏ vắng lặng nằm trong con hẻm thật là yên tĩnh, tôi đạp xe qua mấy quán cà phê vỉa hè, nghe anh ca sĩ nào đó hát bài ” Tình đơn phương”, lời bài hát như xoáy sâu vào tâm hồn đau khổ của tôi, nó như những lưỡi dao nhỏ cứa vào máu thịt tôi làm tôi muốn ứa nước mắt vì thất vọng, phải nói đúng hơn là tôi bị thất tình… mà chẳng có ai trên đời này biết chuyện đó. Về đến nhà thì trời đã tối, thay đồ tắm rửa xong tôi lấy chai bia để trong tủ lạnh ra vừa uống vừa nghiền ngẫm sự đời, đã buồn thì cho buồn luôn, đã rầu thì cho rầu luôn.
“Cộc cộc cộc”
– Ai đó?
– Em đây, Ngọc Hà đây mà !
Tôi bước ra mở cửa, Hà hôm nay đi chiếc xe đạp nhỏ màu tím, trên giỏ xe còn một ít sách vở, chắc là mới đi học thêm về.
– Em ghé chơi hả? Đợi anh chút xíu anh dọn dẹp lại nhà cửa cái đã, bề bộn quá, em thông cảm nhe.
Nói rồi tôi chạy vội vàng vào trong nhà, trên bàn là vỏ chai bia lăn lóc với đống sách báo nằm ngổn ngang. Kế đó là tủ đồ dơ của tôi làm biếng giặt giũ, ở một mình mà, lâu lâu giặt cũng đâu có sao ! Ngọc Hà theo sau chân tôi, đưa mắt ngó nghiêng nhà bếp rồi bật cười thích thú trước chồng chén dĩa mấy ngày chưa rửa.
– Anh Tuấn chắc lâu rồi không dọn dẹp nhà cửa phải không? Vẫn như mấy năm về trước chứ gì ? Thôi được, hôm nay em sẽ phụ anh 1 bữa, dù gì thì lát nữa anh cũng sẽ phải nói ” cảm ơn em”. Hồi chiều em thấy chị Mai đi với anh Sơn rồi, biết anh rảnh nên em mới ghé đây.
– Chuyện gì đây? Sao mà bí mật quá vậy. Thôi để đó lát nữa anh làm. Hôm nay đến đây chắc em có chuyện nhờ rồi phải không?
Ngọc Hà bĩu môi làm nũng, rồi lôi trong giỏ xách ra 1 gói quà được thắt nơ cẩn thận.
– Tặng anh nè, hôm nay sinh nhật anh mà, anh không nhớ sao?. Thôi anh cứ ngồi đây chơi đi, em dọn dẹp cho, nhanh lắm.
Tôi quá bất ngờ vì ngạc nhiên và ngỡ ngàng, hôm nay đúng là sinh nhật của tôi, đã lâu rồi chẳng ai nhớ đến nên tôi cũng quên tuốt luốt, mỗi năm cứ lủi thủi một mình tự hát cho
mình nghe bài ca mừng sinh nhật, không ngờ Ngọc Hà lại biết sinh nhật của tôi và còn mua quà nữa chứ. Sau khi biết tình cảm của tôi dành cho Mai và việc chị nàng có người yêu, Hà luôn ở bên cạnh tôi nghe tôi tâm sự và lắng nghe tôi nói về quãng đời sinh viên của mình, một thời tươi đẹp với Mai và các bạn khác. Đôi khi tôi cảm thấy dễ chịu vì được tâm sự với ai đó nỗi lòng của mình cho nó được nhẹ nhõm hơn, dễ chịu hơn.
Tôi hồi hộp mở gói quà ra, trong khi em rửa chén bát và dọn dẹp ở ngoài sau. Hồi đó khi Mai còn sang nhà tôi chơi, em vẫn hay đòi theo và phụ tôi dọn dẹp. Món quà là một đôi thiên nga bằng thủy tinh trong suốt, chúng chụm đầu vào nhau và một tấm thiệp nho nhỏ, tôi mở ra xem : ” Chúc anh Tuấn sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc và mau có đôi như món quà này. Em Ngọc Hà.”
– Sao? Món quà của em đẹp không vậy? Em đã phải đi nhiều cửa hàng lắm mới lựa ra nó đó.
– Cám ơn em về mọi thứ, anh thật sự cũng không nhớ hôm nay là sinh nhật của mình… Thôi để chúc mừng anh, chúng ta cụng ly đi, anh uống bia, em uống nước lọc nhé. Hôm nay không có gì đãi em hết, đợi mai mốt anh bù lại cho.
Vừa nói tôi vừa cầm chai bia lên tu ừng ực, che dấu cái bộ mặt đang sầu não của mình. Khi nhìn thấy món quà, tôi đã nghĩ ngay đến Mai, bao kỷ niệm êm đềm mà chúng tôi từng có lại hiện lên, tôi uống như một kẻ đang khát cháy bỏng, như đồng ruộng đợi cơn mưa rào, mặc kệ tiếng can ngăn của Hà bên tai.
– Anh Tuấn đừng uống nữa, uống nhiều sẽ say đó, không tốt cho sức khỏe đâu ! Có phải anh buồn vì em đã tặng cho anh món quà này không?
– À không phải đâu, anh vui nên mới uống, hôm nay sinh nhật anh mà…
– Anh đừng có giấu em nữa, có phải chị Mai làm anh buồn phải không? Em biết mà, anh có tình cảm với chị Mai từ lâu, bây giờ chị ấy sắp lấy chồng…
Tôi buông chai bia ra thở dài, giương đôi mắt gần đỏ ngầu về phía em, nó trong sáng làm sao, đang nhìn tôi như thông cảm, như tội nghiệp thương hại một kẻ thất tình.
– Em… cứ mặc kệ anh, thôi tối rồi em về đi kẻo nhà ba mẹ mong, kệ anh đi mà.
Tôi đứng dậy lảo đảo kéo tay em về phía cửa, định đuổi em về để trốn tránh cái sự thật mà gần đây tôi đang cố che giấu. Cơn say làm tôi choáng váng đầu óc, vấp phải cái bậc cửa té xuống trên nền nhà, kéo theo Ngọc Hà ngã chúi theo. Tôi mơ màng nghe tiếng cô bé gọi: ” Anh Tuấn ơi, anh có sao không?” Rồi có ai đó dìu tôi nằm dậy trên chiếc giường, tiếng lục đục trong bếp rồi có ai đó đắp trên trán tôi chiếc khăn nhỏ nóng hổi. Tôi vẫn còn trong trạng thái say nên cứ để em lau bàn, dọn dẹp đống chai rỗng. Có bàn tay ai đó rờ trán tôi, lay người tôi dậy. Trong cơn mê, tôi đưa tay nắm lấy, mở mắt ra tôi nhìn thấy Mai, nàng đang ngồi đó chăm sóc cho tôi, đắp khăn cho tôi, canh chừng tôi. Tôi cảm động quá chỉ biết thốt lên : ” Anh yêu em, Mai ơi”. Lời nói mà bấy lâu nay tôi kìm nén trong lòng, không có dịp bày tỏ.
– Anh Tuấn, em là Ngọc Hà đây mà, anh tỉnh lại đi.
Tiếng âm thanh trong veo bên tai làm tan biến giấc mộng của tôi, mở mắt ra tôi nhìn thấy em đang ngồi đó, mặt đỏ hồng vì tôi đang nắm chặt tay e

Gửi bình luận