Mê mệt cặp vú săn chắc quá khổ của phu nhân

Vừa nói, Hàn Lâm đại phu vưa luỗn tay mở nút áo cho phu nhân. Nàng chẳng những không gượng gạo ngại ngùng mà trái lại còn tích cực hưởng ứng nhiệt tình. Cặp vú của phu nhân tuy có phần to lớn nhưng lại mịn màng, săn chắc, khiến đàn ông nào nhìn thấy cũng phải mê mệt

Me met cap vu san chac qua kho cua phu nhan

Đọc truyện 18+ Mê mệt cặp vú săn chắc quá khổ của phu nhân

Tin Hàn Lâm Đại Các, Học Sĩ phu nhân Tôn Nữ Nguyệt Kiều thình lình quá vãng dù rất mạnh khỏe được báo đến tai Liệp Tần Vương Phi như một tin sét đánh. Vương phi ngã vật ra khóc thương hiền mẫu khôn xiết. Từ ngày nhập cung, được Trung Tôn Nhân Thanh Vương sủng ái, ngày đêm kề cận, vương phi chưa về thăm phu nhân ngót sáu tuần trăng, dạ xốn xang bức rức, lòng bồi hồi tưởng nhớ mà chưa có dịp về thăm, thì nay mẹ qua đời.

Vương phi truyền đòi thái giám Lê Quí vào hầu:
– Ta vừa hay tin từ mẫu lâm chung, phiền khanh mau vào Phước Thọ Cung tấu trình thánh thượng sắc chỉ thuận y cho ta hồi gia thọ tang cửu nhật được chăng?
– Tâu vương phi, hạ thần cúc cung bái mạng.

Thái Giám Lê Quí lui ra, vương phi truyền đòi tiếp Tập Dư Hành Khiển Thị lang phu nhân vào:
– Ta đã xin lệnh thánh thượng ban sắc chỉ ngày mai hồi gia thọ tang từ mẫu. Bà truyền a phòng cung nữ sắp soạn kiệu võng cùng ta lên đường.
– Muôn Tâu, vương phi định cư tang Hàn Lâm phu nhân bao lâu?
– Chúa Thượng vì thương nhớ chẳng chịu xa rời nên ta định ở lại chín ngày cũng đủ.
– Muôn Tâu, nếu vương phi không có điều chi căn dặn thêm. Tiện thiếp xin cáo từ.

Sáng sớm hôm sau, đoàn tùy tùng hộ giá vương phi hồi gia cách Khuê Vân Khúc một ngày đường. Vừa về đến đại môn gia, bà không đợi mọi người cung nghinh bái kiến, đã nhào lăn khỏi kiệu,quì sụp xuống đất khóc nức nở, bò lê từ cổng vào đại đường, kêu than thật ai oán:
– Mẫu thân !.. Nữ nhi bất hiếu không kịp hồi gia để được nhìn mẹ lần cuối xuôi tay, lòng dạ xốn xang đau xót vô vàn.

Gia nhân ai trông thấy cũng đều thương cảm, lệ tuông đầm đìa. Học Sĩ, Đại Phu, Thân Vương, Tôn Thất Lễ bùi ngùi ai oán, bước lại vái hai lễ, cúi mình nâng vương phi lên, vỗ về:
– Tâu vương phi chớ quá bi lụy mà hao mòn vóc ngọc thân ngà. Tiện nội qui tiên âu cũng là số trời đã định.

Vương phi vẫn phủ phục trước linh sàn mẫu thân khóc kể:
– Phận làm con chưa tròn hiếu đạo, một ngày phụng dưỡng báo đáp cưu mang chưa trọn. nay mẹ con lìa đời. Phụ thân ôi ! dạ con trẻ sầu đau đoạn trường.
– Vương phi hiếu tử khả kính muôn phần, kẹ nỗi cung nội xa xôi, nay về gặp mặt tiện nội vậu cũng đủ hả dạ để vui lòng nơi chốn tuyền đài. Vương phi hãy đứng dậy chớ bi lụy sầu ai mà thêm xót xa kẻ tôi thần.
– Phụ thân nói chi lời lẽ hạ mình. Bậc phụ mẫu dẫu tôi thần, con há đâu dám bất kính. con xin phụ thân cho con khấu đầu dâng hương đăng tạ lỗi bất hiếu nhi.

Đại phu Tôn Thất Lễ cảm kích xúc động triều dâng, thúc hối gia nhân mau bày nhang đèn để vương phi lễ bái.

Nhưng bàn hương án vừa dọn ra, mọi người bỗng rợn tóc gáy, nổi da gà, rùng mình lạnh toát, đứng trơ ra như phỗng đá khi trên linh sàn đặt xác phu nhân có tiếng rên ư ử khe khẻ vang lên. Cùng lúc thi thể phu nhân cựa quậy. Đại phu Tôn Thất Lễ và gia nhân quì mọp xuống khấu đầu vái lớn:
– Phu nhân sống khôn thác thiêng. Nay vương phi hồi gia cư tang xin phu nhân miễn thứ, cho con trẻ được nhang đèn ba1i lạy.

Vương phi mãi khóc, chừng nghe đại đường im phăng phắc, cha già khấn vái hoảng loạn vội ngẫng lên linh sàng nhìn thấy sự kiện dị kỳ, quái đản, mặt vương phi tái mét, tay chân rụng rời, hốt hoảng dập đầu khấn lia lịa:
– Bất hiếu nhi đập đầu xin mẹ thứ lỗi về muộn. Mẹ qui tiên bất ngờ con nào hay biết, giờ tạ tội trước linh sàn xin mẹ chấp nhận chớ đừng dọa nạt, con trẻ sợ lắm mẹ ơi.

Gửi bình luận