Lưỡi chú liếm thật mạnh hai mép lồn làm nàng khẽ rên nên vì sung sướng

Đêm đó cả hai người không ai nhớ được đã yêu nhau bao nhiêu lần, chỉ biêt là họ say đắm suốt đêm đến khi mệt quá lăn ra ngủ li bì. Hôm sau Tuyết Lan phải bỏ một buổi bán vì không còn sức đâu mà ra chợ. Nàng cũng không tiếc vì những gì nàng hưởng đêm qua còn quý giá hơn tiền bạc rất nhiều.

Thấm thoát rồi cũng hơn một năm, con gái nàng giờ đây đã nói rất sõi, còn chú Thái thì hầu như ngày nào cũng ghé qua nhà nàng. Thời gian vừa qua đối với nàng thật hạnh phúc tuy chỉ là một tình yêu vụng trộm. Nàng cũng suy nghĩ rất nhiều về việc này, nhất định một ngày nào đó nàng sẽ phải tìm ra bí mật của chú Thái.

Thế rồi một hôm, nàng khóa cửa như đi vắng rồi gửi đứa con gái cho người hàng xóm giữ dùm đồng thời ngồi bên đó quan sát cửa nhà. Nửa tiếng sau chú Thái đến, không có ai ở nhà, chú chờ ngoài cửa thật lâu mới chịu về. Nàng vội vã bám theo. Nàng thuê một chiếc xe ôm chạy theo chú đến tận đầu hẻm thì dừng lại không dám vào sâu vì sợ bị chú phát hiện. Nàng ghi nhớ vào óc nơi này rồi quay về.

Hôm sau, khi chú đến chơi nàng giả vờ đi công chuyện nhờ chú ở lại coi nhà và con gái. Nàng chạy đi ngay đến hẻm hôm nọ, sau khi hỏi thăm nàng biết được căn nhà của chú. Nàng thật choáng váng khi được hàng xóm kể cho nàng nghe hoàn cảnh của chú. Chú là một người đàn ông mẫu mực và gia đình trước đây thật hạnh phúc cho đến khi một tai nạn xảy ra với người vợ yêu quý. Sau khi được cứu chữa thoát khỏi cơn thập tử nhất sinh, người vợ không còn được bình thường như trước nữa, nàng thành một người không bình thường, lúc nào cũng thơ thơ thẩn thẩn như người mất trí. Tất cả mọi việc lớn nhỏ trong ngoài đều do một tay Thái lo nhưng theo lời người hàng xóm thì chưa ai nghe thấy chàng có một lời than van. Chàng vẫn thương yêu chăm sóc vợ thật chu đáo. Đã mấy năm trời rồi mà vẫn không thấy chàng đi bước nữa. Chàng thật là một tấm gương mẫu mực nhất trong thôn xóm, ai ai cũng quý mến chàng và luôn sẵn sàng giúp đỡ chàng trong việc trông coi nhà cửa những khi chàng vắng nhà.

Nghe đến đâu Tuyết Lan thấy xúc động đến đó, nước mắt cô cứ chực tuôn ra nhưng cô phải gắng hết sức để kìm lại. Nàng thấy chú Thái thật vĩ đại trong trái tim mình, một con người giàu tình cảm, một vị Thánh sống trong lòng mình. Càng nghĩ Tuyết Lan càng thấy mình có lỗi với chú và vợ chú. Nàng thấy mình thật yếu đuối, đã để cho con tim lấn át cả lý trí. Nhưng thực lòng nàng yêu chú tha thiết nên đã không ngăn được những ham muốn trong trái tim và bản chất yếu đuối của người phụ nữ sớm gặp những bất hạnh trong cuộc đời. Tuyết Lan đứng ngoài cửa nhà chú, nàng thấy có một người phụ nữ đứng nơi cửa sổ nhìn nàng, tóc tai cô gái rũ rượi và ánh mắt không hồn nhưng miệng lại cứ cười với nàng. Miệng người thiếu phụ cứ lẩm nhẩm nói điều gì đó mà nàng nghe không rõ nhưng Tuyết Lan lại cứ nghĩ rằng người đàn bà đó đang trách mình. Nàng không thể chịu đựng được nữa chạy ù ra khỏi căn hẻm gọi xe chở về nhà. Trên đường về nàng cứ khóc nức nở như một đứa con nít.

Đến gần nhà, nàng bảo anh xe ôm dừng lại, nàng trả tiền rồi đứng ở đầu hẻm tiếp tục khóc. Đợi cho kìm những giọt nước mắt nàng mới chịu về nhà với vẻ bình thản như không có chuyện gì. Chú Thái đang ở nhà chơi với bé LB, nàng cảm ơn chú rồi hối chú mau về lo chuyện nhà. Khi chú đi rồi nàng lại tiếp tục khóc, nàng khóc rất nhiều, khóc cho chính bản thân nàng, cho chú Thái, cho người vợ tội nghiệp của chú. Nàng cứ ngỡ trả đem lại niềm vui cho chú là phần nào đền ơn của chú đã thương yêu giúp đỡ mẹ con nàng, nào ngờ đâu nàng đã hại chú phải có lỗi với người vợ đáng thương của chú. Nàng nhớ lại gương mặt người phụ nữ và cái miệng cứ lẩm bẩm như đang trách tội nàng. Nàng thật xấu hổ và trách mình thật nhiều.

Gửi bình luận