Lông lồn vợ tôi rập rạp quá nhưng bú vấn khoái lắm

Tôi rúc vào bú cật lực lên vú bả, rồi hứng làm sao đang đụ cũng rút ra trườn lui xuống ngậm cái lồn đầy khí mà mút theo. Mùi hoi hoi, xen chút mằn mặn lại nồng nồng thực là khó tả cho đúng hết vị. Hai cái mép đỏ lẫy và cái hạt le cứ thò thụp khiến tôi cứ miết mải môi vô bú, nút hết đà. Tôi nút bú mạnh quá, mấy sợi lông rụng mẹ vô miệng, lợn cợn, tôi bắt nổi ho. Phải nghieng mặt ra, đưa tay hớt sợi lông dính bên lưỡi rồi a vô bú nút tiếp…

Long lon vo toi rap rap qua nhung bu van khoai lam

Đọc truyện 18+ Lông lồn vợ tôi rập rạp quá nhưng bú vấn khoái lắm

Tôi thực sự chán ngấy cái khoản đi nộp đơn xin việc. Vì đã hơn chục lần, tôi cố lần mò tìm đọc lời rao trên các báo và vội vàng chạy đến xin mẫu đơn điền nộp ngay tại chỗ với lòng khấp khởi mừng. Có nơi vui vẻ nhận đơn và hẹn tôi đợi phỏng vấn ngay, có nơi lại câu tôm bằng cách hẹn tôi về chờ sẽ được gọi sau.

Có nơi tiếp nhận đơn của tôi là một nhân viên văn phòng quèn, hẳn nhiên là vì lịch sự, anh/cô ấy nhỏn nhoẻn cười và nói chắc như đinh đóng cột là tôi có rất nhiều hi vọng được nhận việc vì hãng đang rất cần người.

Có nơi thì một vị nào đó khệnh khạng từ văn phòng bước ra, cầm theo lá đơn xin việc của tôi. Oâng/bà đó khen chữ tôi viết đẹp, rành rẽ, rồi ba hoa chích chòe hẹn tôi ngày hôm sau sẽ gọi tôi đi làm.

Thế nhưng, tất cả đều chỉ là lời hứa cuội. Nó làm cho tôi mừng như bắt được của lần đầu, rồi theo thời gian niềm vui tan dần, nhanh hơn bọt xà bông gặp nước lớn.

Đến nay tôi không còn một chút tin tưởng gì về cái phép lịch sự hay những nụ cười cầu tài như đã kể. Thét rồi tôi coi mọi sự như là gió thoảng qua hay chỉ là chuyện nói cho vui, đâu lại bỏ đó.

Thất nghiệp lâu ngày, lòng buồn như gỗ mục. Vợ chồng nhiều lúc đã hục hặc với nhau. Cô ấy hẳn chê tôi là anh chồng vô tích sự, người ta ai cũng có công ăn việc làm, mỗi tuần đều có cái check gửi tận nhà để vợ chồng vi vút với nhau. Còn tôi sao mong hoài cũng không thấy cái chi phiếu nào gửi tới.

Tôi chán nản đành rồi, mà bà xã thì lại nghĩ tôi lười chẩy thây nên dịp may cứ trớt qướt trôi đi. Ngày ngày, đi ra đi vô, người dài như que củi, muỗng rục như bị mối ăn, mặt chảy thiểu não như bị sâu đục.

May sao, thằng bạn đang có cái “ rao “ cắt cỏ, hổng rõ từ đâu hắn có được cái số tồ lô phôn của tôi. Một bữa, tôi đang buồn thỉu buồn thiu như con mèo ướt thì nó gọi tới. Nghe tiếng là lạ, tôi đã định cúp máy, nó nhanh nhảu chặn tôi: ê thằng ông nội, nghe nói mày đã sang bên này mà chưa gọi được cho mày. Mới rồi, thằng ông ngoại cho tao cái số nên bữa nay mới réo đây.

Thế rồi, nó nói chuyện trên trời dưới đất, hỏi han tôi đủ chuyện, giọng kênh kiệu đàn anh. Nó khoe nghề ngỗng của nó, tôi xem ra mấy tay có tí tiền, cha nào cũng làm lớn. Cà kê dê ngỗng một hồi, nó hỏi tôi có việc gì chưa, nếu không xuống đi cắt cỏ cho vui.

Bà xã tôi nghe loáng thoáng vậy đã mừng húm. Tôi còn đang phân vân chưa biết nhận hay từ chối thì bả đã nháy nhó tôi nhận lời đi, kẻo bỏ qua rất uổng. Thế là cơm đùm, gói xách, tôi từ giã nhà đi làm thử thời vận một phen.

Gửi bình luận