Làm cho người con gái 17 cảm thụ được cái khoái cảm

Tuấn men theo những lằn cúc mà từ từ cởi áo Hạnh ra, sức nóng từ hai cơ thể lan tỏa và truyền cho nhau tất cả nhịp sống. Anh đã làm cho người con gái mười bảy như nàng cảm thụ được cái khoái cảm khi mà hai người yêu và trao nhau. Thỉnh thỏang, Hạnh phát ra nhưng tiến rên nho nhỏ. Nằm dứơi sự che chở của cơ thể Tuấn, Hạnh như cảm thấy mình thật nhỏ bé lại.

Lam cho nguoi con gai 17 cam thu duoc cai khoai cam

Đọc truyện 18+ Làm cho người con gái 17 cảm thụ được cái khoái cảm

“Tuấn đã đi được như vậy tròn ba năm”_ mỗi khi có ai đó trong xóm này nhắc tới Tuấn thì trong đầu Hạnh lại suy nghĩ . Phải nói trong cái xóm nhỏ này thì không ai lại không biết Tuấn và Hạnh, từ nhỏ đã là một cặp trời cho “quậy phá như giặc”cái xóm này.

Từ trên xóm cho tới dưới xóm, ai ai cũng biết Tuấn luôn là người phá, giấu đồ hết của bác Tám rồi tới dì Hai, còn Hạnh thì ngay từ nhỏ đã có mỗi biệt danh chỉ huy, bày mưu. Riết rồi cái xóm này quá quen thuộc với Tuấn và Hạnh nhưng những ngừơi ở đây không để bụng, trái lại họ còn cười xòa mỗi khi mẹ của hai đứa bắt phải đến từng nhà xin lỗi. Nhà Hạnh gần nhà Tuấn chỉ vài bước chân, hai đứa từ nhỏ đã mất cha sớm nên hai nhà cũng hiểu nhau.

Mẹ Hạnh thay nhiệm vụ của người cha mà đỡ đần, nuôi dưỡng đứa con gái của mình nên người. Còn Tuấn thì tội nghiệp hơn, mất cha chưa được lâu thì người mẹ lại từ bỏ chàng ra đi mãi mãi, bỏ chàng bơ vơ không sự dạy dỗ của bậc sinh thành chỉ còn bà ngoại nay cũng già yếu. Cho nên Tuấn cũng chẳng được đến trường để thực hiện ước mơ của ba má cũng như của bà ngoại là trở thành một bác sĩ cực giỏi để chữa bệnh cho mọi người. Mẹ Hạnh thấy vậy đã nhận giúp đỡ Tuấn tới trường, học chung với Hạnh. Tuy không khá giả gì cho mấy nhưng thây cảnh đó bà cũng chạnh lòng, với lại cũng được sự giúp đỡ của bà con cùng nhà trường nữa… Thế là Hạnh và Tuấn không những họ chung lớp chung trường, chung xóm mà hai người còn gần nhà nữa. Tuổi thơ của hai đứa luôn đầy ắp kỉ niệm, Tuấn và Hạnh cứ thế mà sống trong sự đùm bọc của mẹ và bà con trong xóm.

Hạnh nhỏ hơn Tuấn ba tuổi nhưng không vì thế mà cô chịu gọi là anh, luôn miệng xưng “mày, tao” với Tuấn. Nhưng đó là hồi bé chứ lớn rồi thì ai lại gọi với nhau như thế. Hạnh đã không còn là cô nhóc lanh chanh như hồi trước nữa, nàng giờ là một cô gái hai mươi rồi. Cô có đôi mắt to tròn, đen láy, luôn mở tròn xoe mỗi khi nhìn thẳng vào người khác khiến cho người ta cũng phải nao nao khó tả. Thân hình nàng đã phát huy với tất cả sự thay đổi trên đó. Bộ ngưc nàng tròn trịa, mơn mởn. Vẻ đẹp mà nàng đang ngự trị giờ là vẻ đẹp của sự thanh xuân, sự sung mãn của tuổi trẻ. Biết bao nhiêu chàng trai trong xóm này đã phải lòng nàng nhưng cho đến giờ Hạnh vẫn không mảy may bận lòng.

– Cô tưởng bà già này không biết cô à?

-..

– Hai đứa mày chơi với nhau từ bé tới giờ, thân nhau như hai anh em. Tao biết thằng Tuấn tốt, nó hiền nữa. Nói thiệt thì tao không có gì để chê được nó hết.. Nhưng cho đến giờ nó…

– Mẹ đừng nói nữa.. Mẹ để con đi nấu cháo cho mẹ ăn.

Nói rồi, Hạnh chạy vụt đi không để cho mẹ cô nó thêm tiếng nào. Mẹ Hạnh nhìn theo mà thở dài

– Con bé này sao cứ.. Tuấn ơi! con về đi dùm bác…

Hạnh lúi cúi làm cháo trong bếp, nàng làm với tất cả sự tập trung trong đó. “Mình không được phép nghĩ về anh nữa ” Hạnh luôn chạnh lòng mỗi khi có ai đó nhắc đến Tuấn, giờ đây mẹ nàng lại đề cập đến chuyện này nữa mặc dù nàng đã cố né nhiều lần. Trái tim nàng cứ đau nhói lên khi có ai dù vô ý hay cố tình nhắc đến Tuấn. Chẳng lẽ nàng lại để mẹ buồn khi thấy con gái mình như thế, nhưng nếu làm vậy nàng lại phản bội lời hứa mà Tuấn và Hạnh đã thề với nhau. Cho đến tận giây phút này, cô vẫn không thể quên giây phút trang trọng ấy. Tuấn cầm tay cô mà nói rằng

Gửi bình luận