Kiếp bán thân nuôi miệng đầy nghiệt ngã

Lan đã thấy thân thể Ba Thọt nóng hừng hực. Nàng đã tưởng Bẽ phải mất đi những phút ân ái tuyệt vời nhất trong kiếp bán thân nuôi miệng này, nhưng Ba Thọt vẫn nằm đó, vẫn vuốt ve nàng như người tình nhỏ bé

Kiep ban than nuoi mieng day nghiet nga

Đọc truyện 18+ Kiếp bán thân nuôi miệng đầy nghiệt ngã

Đã hơn tháng nay, Ba Thọt cố tìm hiểu cuộc sống của người gác nghĩa địa, thằng chồng say sưa tối ngày, ngoài giờ lăng xăng qưanh các đám ma đang chôn cất, thì giờ còn lại, có lẽ chỉ để la cà nhậu nhẹt. Con người y trông cục mịch và xấu xa làm sao, khuôn mặt rỗ chằng, cằm bạnh ra, đầu tóc lúc nào cũng rối bù, bướe đi khệnh khạng như có tật.
Cô vợ lại khác hẳn, nước da trắng muốt, người nhỏ nhắn, dáng điệu rụt rè, e lệ. Hình như cả ngày cô ta lúi húi trong nhà. Có một lần, Ba thọt chờ cho thằng chồng đi khỏi, chàng lân la tới làm quen cô vợ Lần đầu tiên giáp mặt, Ba Thọt phải ngẩn ngơ trước sắc đẹp của ngllời đàn bà này. Thân thể nhỏ nhắn như vậy mà bộ ngực căng phồng, đứng thẳng. Chiếc eo nho nhỏ, chạy dài xuống bờ mông cong vòng, ehắc nịch. Cặp giò thực dài, lùng thùng trong ống quần rộng khổ làm cho trí tưởhg tượng của Ba Thọt đi thực xa. Chàng tự hỏi, tại sao thằng gác nghĩa địa xấu xí này lại có phước như vậy. Mãi về sau Ba Thọt mới biết, người thiếu phụ này đã có một đời chồng và một đứa con. Anh chồng đi lính rồi chết trận, nàng ở vậy nuôi con không nổi, phải tái giá với anh chàng gác nghĩa địa này. Nhưng chẳng bao lâu, con nàng cũng qua đời. Từ đó, nàng chỉ lúi húi trong nhà lo cơln nước cho người chồng mới, ít khi ra ngoài. Cái nghĩa địa này không lớn lắm, lại nằm ngay giữa khu gia cư, chung quanh được xây một bức tường thực cao, ngăn eách với bên ngoài. Lối ra vào duy nhất là chiếc cổng sắt lớn không bao giờ đóng.

Sau hơn một tháng dò hỏi, quan sát, cho mãi tới hôm nay Ba Thọt mới dám hành động. Mụe tiêu của chàng là ngôi cổ mộ ngay sát vách tường nghĩa địa, từ cửa vào, nằm phía bên tay trái và ngay sau nhà vợ chồng người gác nghĩa địa. Người ta đồn là ngôi cổ mộ này là của một gia đình quan tướe người Tầu hồi xưa, chôn cất cách đây đã mấy trăm năm. Người chết hình như là một ông quan lớn từ bên Tầu qua đô hộ Việt Nam thời đó. Ba Thọt nghe được chuyện này và chàng nhất định phải làm một cuộc mạo hiểm. Đợi cho trời tối hẳn và anh chàng gác nghĩa địa đã khệnh khạng đi nhậu, Ba Thọt mới lẻn vô nghĩa địa với đầy đủ dụng cụ để đào sới. Chàng biết thường thường anh chàng gác này đi nhậu phải tới một hai giờ sáng mới về.

Con trăng hạ tuần vàng vọt, ánh sáng lờ mờ không len lỏi qua được màn đêm dầy đặc. Ba Thọt đã tính thật kỹ, giờ này cô vợ nõn nường của anh chàng gác nghĩa
địa chắc cũng đã ngủ say, chàng yên tâm hành động. Chắc chắn chỉ trong vòng một tới hai tiếng là cùng, chàng sẽ khám phá ra những gì chôn giấu trong ngôi eổ
mộ này.

Nậy những cục đá ong qua một bên, Ba Thọt bắt đầu đào Đất xốp thực dễ đào, chẳng mấy chốc chàng đã đào tới ngang bụng, mồ hôi bắt đầu ra nhễ nhại, Ba Thọt vẫn ráng sức đào, hơi thở bắt đầu nặng nhọe, đầu gối hơi run
và eáe bắp thịt đã thấy mỏi. Ba Thọt không dám nghỉ vì thời giờ không cho phép chàng dừng lại. Nếu có chậm trễ lắm cũng phải đào tới quan tài tnlớc khi thằng gác nghĩa đia về. Hình ảnh một hũ nào vàng, nào bảo thạch, nào kim cương chói lòa làm Ba Thọt càng đào hăng hơn. Trời càng về khuya, bóng đêm càng dầy đặc. Mảnh trăng lưỡi liềm chỉ còn như treo lơ lửng lù mù, mờ mịt. Những cơn gió lạnh lùa vào thân thể làm chàng thấy dễ chịu. Tiếng côn trùng réo gọi trong nghĩa trang vắng lạnh càng làm cho Ba Thọt yên tâm và hăng hái hơn, giấc mộng bá hộ chĩ còn trong gang tấc. Bỗng lưỡi cuốc đụng quan tài, chàng mừng rỡ, ném cuốc sang một ậbên. Lấy sẻng xúc nhè nhẹ những lớp đất sau cùng trên nắp quan tài Ba Thọt giật nẩy mình vì chân chàng vừa bi lún xuống, suýt té xấp, có lẽ cái mộ này chôn quá lâu nên nắp quan tài mụe nát, không chịu nổi sức nặng của thân thể chàng, Ba Thọt vội vã kéo những mảnh gỗ vụn, lùa vào một nơi, hết hết ném lên trên. Tay chàng bắt đầu đụng vào những khúc xương sần sùi, mùi thum thủm.

Chàng cẩn thận lùa chúng vào một góc, Ba Thọt vừa nắm được chiếc xương sọ, bỗng giật nẩy mình vì có tiếng thét vang.
– Tao giết mày? tao giết mày?
Hốt hoảng, Ba Thọt phóng lên khỏi miệng huyệt, chàng ném đại chiếc sọ người qua một bên, đinh tháo chạy. Nhưng chung quanh chẳng có ai, chàng đinh thần, nằm sát xuống đất, trống ngực đập thình thịch, Ba Thọt cố nín thở nghe ngóng. Những tiếng chân chạy huỳnh huych, vọng lại từ phía nhà thằng gác, tiếng chân càng ngày càng nghe rõ hơn và chẳng mấy chốc Ba Thọt đã nhìn thấy bóng hai vợ chồng thằng gúc đuổi nhau về hướng chàng, có lẽ thằng chồng đang rượt đánh con vợ.
Tiếng cô ta la chói lói:
– Ai cứu tôi với t nó giết tôi, nó giết tôi.

Gửi bình luận