Không thể kháng cự tôi nằm ệch ra để hắn hiếp thật ghê rợn

Tôi mếu như con cún con, vừa đau, vừa tê, kêu lên ăng ẳng, nằm ệch ra cho hắn hiếp một cách man rợ hơn cả 5 phút. Rồi với một rên thật lớn, khàn đục, hắn phóng tinh ào ạt vào cửa mình tôi. Tôi cảm giác một dòng nóng phun tràn xuống gò đít, ấm tận đáy tử cung. Song, một cảm giác khác rát buốt bắt đầu kéo đến.

Khong the khang cu toi nam ech ra de han hiep that ghe ron

Đọc truyện 18+ Không thể kháng cự tôi nằm ệch ra để hắn hiếp thật ghê rợn

Đó là một đêm khủng khiếp tôi mãi mãi không bao giờ quên. Một đêm tối ảm đạm, sau giờ tan học, tôi bước đều ra bãi đậu xe nằm sau khuôn viên trường Đại học. Cũng là một đêm rất yên tịnh, nhẹ nhàng, nhưng làm cho tôi lo lắng, từ khi bước ra khỏi lớp.

Tiếng bước chân ai đó dộp lá sau lưng, đã theo tôi một quãng, làm tôi thêm bồn chồn. Phần là sợ ma, phần là con gái, tôi sợ mình không đủ sức chống cự. Có đôi lần tôi định ngoái đầu lại xem bước chân đó là ai, nhưng sợ quá lộ liễu, sợ kỳ, nên thôi. Nghĩ cũng chẳng có gì xảy ra, bao nhiêu năm học ở đây, nào có ai bị gì. Tôi yên tâm cho tay vào túi áo khoác, rồi bước nhanh về ngã ngoặt phía trước.

Khi tôi chuẩn bị tẻ ngang một lối xi măng hướng ra bãi đậu, nơi vắng đèn, thì một bàn tay nào đó vụt qua chụp lấy tay tôi. Tôi giựt thót người, phản ứng đầu tiên là cố vùng vẫy, nhưng khồng ngờ cánh tay ấy quá khỏe và tập kích bất ngờ, làm tôi bị thu phục trong tít tắt.

Chỉ biết tri hô cầu cứu, nhưng tôi cứ bị họng cứng như có ai bóp nghẽn.

Hắn đẩy sấp tôi xuống đất, biệng miệng tôi, rồi nói nhanh : “Đi đâu một mình?”, giọng hắn trầm, khàn.
Trong một thoáng, tôi còn tưởng hắn là anh bạn nào quen biết. Vì chúng tôi thỉnh thoảng chơi trò ú tim giống như vậy.
Khi biết nguy hiểm thực sự đến, tôi bàng hoàng trả lời đại: “Đi với bạn. Chờ bạn tới sau”.
Bằng giọng ngờ vực, hắn nói nhanh, giọng khào khào: “Bạn tới ? Hay là không bao giờ tới”.

Lúc ấy, tôi cố gắng trườn đi, nhưng tay hắn giữ chặt áo khoác. Tôi chống cự bằng vài ba động tác múa may cũng không làm gì được. Thình lình, hắn buông tôi ra. Tôi mừng rỡ, vùng bỏ chạy về phía có ánh đèn. Nhưng chỉ một thoáng, hắn đã bắt kịp. Hắn đè tôi xuống. Thì ra, hắn chỉ muốn vờn với tôi. Chỉ hơn mươi mét chạy, hắn đã gạt tôi xuống đất rồi, dễ như trở bàn tay.

Tôi như mất thở, sợ sệt, cảm giác được môi hắn kề bên tai, ho khằn khặc nói: “Nếm mùi đàn ông chưa, con đĩ thúi”.
Tôi choáng váng với lời nói thô tục của hắn, nhưng vì sợ quá, tôi im.

Hắn tiếp: “Thèm cưng lâu rồi. Lát nữa cho biết sướng”. Tôi lắc đầu quầy quậy, giãy dụa, nhưng vô dụng.
“ĐỪNG!”, tôi la lên, cắn vào hai ngón tay hắn : “Buông tôi ra!”.

Hắn buông tay, nhưng vẫn đè gối trên lưng tôi, rồi nhanh như cắt tốc váy tôi lên và dùng tay xé toạc chiếc quần lót màu kem tôi mới mua ra làm hai.

Tôi thét lên “THẰNG CHÓ!”. Hắn liền tán mạnh vào mặt tôi, dập tan tiếng la, đồng thời nhét nhanh vào miệng tôi một vật gì đó. Từ mùi và vị, tôi biết vật đó là chiếc quần lót hắn vừa xé của tôi!

Rồi tôi cào tay hắn tỏ sự chống cự, nhưng hắn bẻ quặt chúng ra sau lưng và trói chặt bằng loại dây gì đó, tôi thấy thật đau rát. Xong xuôi, hắn chèn gối xuống lưng tôi và xoay ngửa tôi ra, dằn vặt tôi như một món đồ chơi.

Cho tới đây, tôi còn chưa thấy rõ mặt hắn. Chỉ thấy hắn dùng dao cắt từng cái cút áo. Động tác nhanh như một thợ săn lành nghề đang làm thịt một con thú.

Do bị trói thúc ké, ngực tôi hơi ưỡn lên, một đường dao đi ngang, thế là áo tôi đứt tung ra, đổ xề cặp vú nần nẫn như khiêu khích hắn. Hắn chụp lấy cái bra và giựt mạnh. Tôi la ối lên.

Gửi bình luận