Hiến dâng cho bác đời con gái trên đồi cao su

Rồi thì, dòng suy nghĩ vừa tắt, một cái nhói đau kinh khủng đi tọt vào trong, như một thanh sắt nung lấy thế đâm sâu vào, xé toạc thân tôi ra làm hai mảnh. Bất giác tôi phải la toáng lên. Theo phản xạ tự nhiên, tôi vòng chân kẹp chặt lấy mông bác, vì mọi cử động của bác là một con dao cắt ngang qua da thịt

Hien dang cho bac doi con gai tren doi cao su

Đọc truyện 18+ Hiến dâng cho bác đời con gái trên đồi cao su

Sau mấy năm mất mùa, khu Kinh tế mới bây giờ vắng vẻ và hoang vu hơn trước. Cộng thêm một trận cháy rụi do cơn bão lửa, dân cư lượt lượt kéo nhau bỏ đi, càng ngày càng thưa thớt. Bọn đàn ông lớp lớp bỏ ra đi, phần vì bị bắt làm nghĩa vụ quân sự, lớp vì lên tỉnh kiếm ăn, phần còn lại vì chuyện học hành và nhiều lý do khác, lén lút mà đi không giả biệt người quen nào v.v… Lẻ loi chỉ còn lchúng tôi, với mươi mười căn nhà bỏ hoang cùng khu rừng cao su trơ trọi, cố bám đất mà sống.Ở thì phải ở rồi, chứ biết đi nơi đâu nữa mà sống. Chúng tôi có quen một ai đâu. Nói là chúng tôi cho có số nhiều một chút, chứ thực ra, chúng tôi đây chỉ gồm có, tôi, má tôi, gia đình bác Tám, bác trai và gái, cùng một số gia đình khác sống rãi rác, tựu trung dăm mười căn nhà, cách nhau khoảng 20 m. Phần lớn gia đình ở đây kiếm sống bằng nghề cạo mủ cao su, trong đó có má tôi và bác Tám trai, là nguồn lợi tức duy nhất ở mỗi căn hộ ở đây.

Bác Tám trai, tuổi trạc 45, nhưng trông khá già so với tuổi. Bác Tám gái trông còn tệ hơn do năm tháng bị mù lòa (tôi vẫn không rõ vì sao, nghe đâu vì căn bệnh tiểu đường mà nên), sống bám vào đồng lương ít ỏi của bác trai và thằng con từ tỉnh gởi về. Má tôi cũng chỉ ngoài 35 nhưng vì sương nắng vải dầu nên trông bà cũng không khá hơn bất cứ ai trông cái làng này. Tôi chỉ vừa hơn 14 tuổi, cái tuổi chẳng làm được gì ngoài việc đào bới kiếm củ, trồng dăm ba luống khoai, luống rau và tiếp má tôi cạo mủ cao su vào những dịp họ cần thêm phu cạo.

Ba tôi chết lúc tôi 10 tuổi. Ông bị căn bệnh viêm gan nhiều năm liền. Vì vậy gia đình tôi vốn đơn chiếc bây giờ còn cô độc hơn.

Nhà tôi được Ba tôi đích tay dựng lên. Nói là cái nhà chứ thực ra là một cái chòi tranh trống lốc nằm giữa vùng đất hoang vu đầy cỏ tranh. Lúc mới tới đây, ông khéo chọn ra một mảnh đất ráo ở cạnh một con mương. Mỗi chiều, sau một ngày quần quật với đất cát, chúng tôi thường ra mương múc nước lên tắm. Ở đây, người ta có lệ tắm mương vào mỗi chiều, khi trời bắt đầu nhá nhem là bà con kéo nhau ra mương. Người thích tắm và trầm mình trong nước mát như bác trai, hay người khác siêng hơn nên múc nước lên, rồi mới tắm, như tôi.
Vì để tiết kiệm thời gian, chúng tôi thường tắm và giặt quần áo cùng một lượt, mặc bộ nào là giặt ngay bộ đó. Và đương nhiên, chuyện cởi hết áo quần ra tắm ở đây cũng rất thường, thường đến nỗi không ai còn để ý. Với lại, cái làng này có bao nhiêu người qua lại đâu mà để dòm ngó !

Với tôi, thì trường hợp hơi khác một chút. Nhà tôi gần nhà bác Tám, gần như bước hơn 10 bước là tới. Chúng tôi tuy là láng giềng nhưng sống rất đùm bọc. Bác trai lại là người rất tỉ mỉ, hiền hòa, hay dẫn bác gái ra sân ngồi hóng mát mỗi khi con nắng nhạt màu. Sau một ngày quần quật, bác trai chỉ còn bấy nhiêu cái thoải mái bên cánh đồng mọc đầy cỏ dại, cỏ tranh, ngọn nào cũng cao như ngọn lúa có bông cỏ trắng lung lay, tạo nên khung cảnh rất là bình an.
Là con gái, nhất là một đứa con gái ưa sạch sẻ, tôi thường thích tắm và giặt đồ. Hoàn cảnh sống của tôi thì các bạn cũng hiểu, đành chịu thôi, mất đi cái bí mật cá nhân, sự riêng tư mỗi khi có sự hiện diện của bác trai của mỗi chiều ra mương tắm.

Thoạt đầu, tôi còn ngại ngùng nên hay đợi trời thật tối mới tắm gội. Nhưng mấy tháng gần đây, trời trở lạnh, tắm đêm không kham. Vốn cũng biết bác trai chả thèm dòm ngó tôi làm gì, bởi bác là một người đàn ông chính chắn, bác lại rất thương bác gái, vì bác gái mù lòa, và hơn hết hai bác đều coi tôi như con cháu trong nhà. Nếu có thấy tôi tắm, chắc rằng bác cũng sẽ ngó lơ.

Gửi bình luận