Giật bắn người khi thấy chị tắm rồi đút tay vô lồn

Chị đưa tay vào giữa và kỳ cọ nơi đó thật là kỹ bởi chị là người rất kỹ lưỡng, rất vệ sinh, tôi biết . Tôi thấy rõ ngón tay giữa của chị xoa đều nơi đó, chị để sâu hơn và sâu hơn nữa và điều đó đã làm cho tôi giật bắn cả người, mồ hôi rịn ra hai bên nách . Hai chân của tôi run rẩy nhưng con ngươi của tôi vẫn tiếp tục mở to để dõi theo mọi động tác của chị

Giat ban nguoi khi thay chi tam roi dut tay vo lon

Đọc truyện 18+ Giật bắn người khi thấy chị tắm rồi đút tay vô lồn

Kể về chị nhưng không có tình tiết Loạn Luân

Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo .
Ô hay trời không nín gió cho ngày chị sinh .
Ngày chị sinh trời cho làm thơ .
Cho nết buồn vui bốn mùa trăn trở .
Cho làm câu hát để người lý lơi .
Ngày chị sinh trời cho làm thơ vấn vương với sợi tơ trời .
Tình riêng bỏ chợ tình người đa đoan

(Nhạc Trọng Đài, thơ Đoàn Thị Tảo)
Hai chị em tôi mồ côi cha từ chỏ, chúng tôi được mẹ nuôi lớn . Năm tôi lên 14 tuổi thì má cũng mất để lại hai chị em tôi đùm bọc lẫn nhau trong thế giới vô cùng phức tạp và nghèo khổ. Chúng tôi gặp khó mặt về mọi mặt từ tài chánh cho tới sự trống vắng về tinh thần, cuộc đời của chúng tôi thay đổi từ đó …

Cái chết của má tôi như đem chị em tôi vào một thế giới khác hẳn. Chúng tôi như một con thuyền lênh đênh trên biển cả không biết đâu là bến bờ . Chị tôi phải bỏ học để lo buôn bán, lo tìm miếng ăn, cái áo cho tôi học thành tài. Mặc dù chị chỉ lớn hơn tôi có 3 tuổi, nhưng chị rất giỏi vắn, mọi chuyện từ trong nhà ra ngoài đều một tay chị lo hết. Chị bán các thứ từ trái cây, bánh trái, cho tới gạo cũi, đường đậu. Ai nấy thấy thế thì cũng đều thương chị hết, mong rằng sau này có thể rước chị về làm dâu .

Tôi cũng thương chị tôi lắm. Chị có mái tóc dài, thân người cao dong dỏng, mảnh khảnh và tràn đầy nữ tính . Chị có cặp ngực của một người con gái mới lớn, mơn mởn săn chắc và đầy đặn. Nếu nói về sắc đẹp thì chị không gọi là sắc xảo, nhưng chị rất có duyên, ai nhìn thấy thì cũng mến cũng thương, nhất là tính tình của chị thì nhu mì và đoan trang.

Mới đó thì má đã mất một năm và chúng tôi đã lớn hơn một tuổi, chị thì ngày ngày vẫn lo công việc, chạy đôn chạy đáo, còn tôi thì lo việc học hành và chỉ thỉnh thoảng giúp chị phân phối hàng hóa hay phụ giúp chị bán hàng. Chị bận lắm, không một phút nào nghỉ tay nên tôi ít khi được vui đùa bên chị như thuở nhỏ. Nhớ ngày xưa , khi còn má chúng tôi thường hay quấn quýt bên nhau, chị tôi hay giả làm cô dâu và bắt tôi làm chú rễ . Tôi không thích lắm chơi trò này lắm nhưng vì chìu chị của tôi nên tôi phải làm, bù lại tôi được chị làm món bánh chuối nước dừa mà tôi thích. Chúng tôi chơi rước dâu qua những cây cầu khỉ . Chị tôi trích khăn đỏ trên đầu ra vẻ thích thú lắm. Chị bắt tôi bẻ nhánh hoa móng tay để cài lên đầu của chị, và kêu tôi bắt chước người ta nói với chị là “Anh yêu em lắm!”. Lúc đó tôi vẫn mặc quần tà lỏn tay dắt tay chị, chúng tôi sánh vai bên nhau như là một cặp thật sự . Nghĩ lại thật là như mới ngày hôm qua, thời gian bay qua mau quá ! Nhánh hoa móng tai chỉ còn lại là kỷ niệm.

Bây giờ nhìn lại chị tôi bỗng thấy thương chị vô cùng . Nhìn chị lam lũ suốt ngày, quần áo của chị hầu như không có cái nào được lành lặn. Ngày ngày quần quật với số hàng bán ra mua vào, số tiền chị kiếm về không đủ cho chúng tôi lo ngày hai bữa cơm . Chúng tôi chỉ toàn khoai độn hay củ sắn để thay cho cơm . Chúng tôi nghèo rớt mồng tơi , nhưng tình cảm gắn bó giữa hai chị em cũng đủ cho chúng tôi no lòng. Chị hay bảo với tôi là, “nhà mình nghèo, chị không lo cho em ăn mặc đầy đủ, nhưng chị ráng lo cho em ăn học tới nơi tới chốn theo lời ước nguyện của má trước lúc lâm chung”. Mỗi lần chị nói như thế là tôi rơm rớm nước mắt và thấy thương chị nhiều hơn.

Gửi bình luận