Em nứng lắm anh đừng bú nữa đút luôn vào đi – truyen sex hiep dam

– Thường thôi mà, cũng chẳng có gì đặc biệt. Tôi không ngờ em ấy lại dâm đến như vậy, nhiều lần làm tôi mệt không thở ra hơi nữa. mà em ấy cũng có mấy đứa bạn trông cũng ngon lành ra phết
– Chuyện không ngon hơi phí đấy. Đấy vợ của tôi cũng là bạn của Hường đấy . Nhìn ngon lành thế cơ mà. Nghe nói còn có mấy đứa dâm như Hường nữa cơ
– Thì em nó cũng giới thiệu với tôi rồi nhưng không biết thế nào. Khi nào phải thử mới được
– Thử gì thì thử nhưng cũng phải kín kín một chút không khéo thì chết cả lũ đấy nghe chưa
– Yên tâm đi mà anh em mình cùng một chiến tuyến mà lo cái gì cơ chứ. Thế hôm nay chỉ nhậu nhẹt thôi à. Có cái khỏan đó không đấy
– Thôi mệt lắm tồi. Sáng nay quần nhau với vợ mệt không thế nào chịu được nữa rồi đây này. Giờ còn hơi sức đâu mà đi nữa cơ chứ
– Sao dạo này kém thế, hồi trước một ngày chú chém chết 3 tướng cơ mà.
– Nhưng mà dạo này mệt quá không còn chém được một tướng nào nữa đâu. Nghỉ thôi

Chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau một lúc rồi về nhà. Tôi viện cớ công ty có nhiều việc không còn làm chuyện đó với Hà nữa. Thấy tôi làm nhưu vậy thì Hà cũng không làm phiền tôi.

Mấy ngày sau thì tôi cũng không làm chuyện đó với hà mà chỉ chú tâm vào công vịêc đồng thời chọn một thời điểm để nói chuyện với Hường, hi vọng Hường sẽ giới thiệu cho mấy đứa bạn dâm đãng của nàng

Đến giữa tuần thì tôi gọi điện cho Hường mà nói
– Em à, có dỗi không đi uống nước với anh nhé được không?
– É như thế này mà còn rủ em à . Thế không sợ Hà ở nhà ghen hay sao. Anh không sợ nhưng mà em sợ Hà ghen lắm
– Yên tâm đi mà, anh em mình nói chuyện bình thường thôi, làm gì đâu mà sợ Hà ghen chứ. Chuyện minh bạch mà em
– Nhưng sợ lắm. Tình ngay lí gian, chết đó
– Không sao mà, yên tâm đi em. Hà không có tính như vậy đâu, Anh đang ở quán cà phê Hoa Sữa, em hãy ra nhé
– Ok thế được rồi đợi em khỏang mười lăm phút nữa em đến nhé

Tôi ngồi đợi chỉ khỏang mười phút là đã thấy Hường đến. Trông Hường di con xe máy ATILA khiến xinh xắn vô cùng. Cái xước có thêm một chiếc nơ nhỏ nhắn được cài lên mái tóc khiến Hường xinh xắn vô cùng. Khác hẳn cái vẻ dâm đãng khi ở trên giường
Thấy tôi thì Hường mỉm cười khẽ tiến lại mỉm cười mà nói
– Sao hả anh, . Có chuyện gì mà tìm gặp em gấp thế?
– À có đứa bạn nào xinh xắn trắng trẻo như em không cho anh làm quen với. Dạo này ở nhà buồn quá
– Buồn á!Có thật không đấy. Sống với Hà như vậy mà còn biết buồn là làm sao. Em thấy hơi lạ đấy
– Thì ăn cơm chán cũng phải thèm phở chứ. Ăn cơm mãi thì làm sao mà có thế chịu được cơ chứ
– À à, đã thế em sẽ mách cái Hà cho anh biết tay, dám trốn đi tìm gái bên ngoài. Kiểu này thì tội nặng rồi
– Òai, em cứ mách thoải mái đi, vô tư. Cùng lắm là anh bảo đó là em có sao đâu mà, có khi lại hay. Em thừa biết Hà ghen như thế nào rồi đấy

Thấy tôi nói như vậy thì Hường khẽ mỉm cười mà nói

– Được đấy dám dạo người ta. Thế anh muốn kiếm như thế nào. Mà anh cũng chẳng cần nhờ em làm gì. Anh thì thiếu gì gái gọi mà cần phải nhờ em cơ chứ
– Gái thì thiếu gì nhưng mà anh nghe Bình nói là em có nhiều bạn xinh lắm. Trông lại còn như em nữa, lên anh muốn gặp mặt làm quen thôi có gì đâu
– Đấy biết ngay mà, bọn đàn ông con trai các anh thì người nào cũng giống người nào chẳng có gì là khác nhau cả
– Ơ thì thấy con gái xinh thì phải tán chứ, em này, thế em thấy đàn ông con trai giàu thì em có thích sở hữu không?
– Hì hì…em đùa một chút thôi làm gì mà cần phải cáu với em thế nhỉ. Em đã bảo anh rồi đấy. Em có hai đứa bạn nữa là cái Giang và cái Trúc. Bọn nó thì cũng chẳng khác gì em đâu. Thậm chí còn hơn cả em nữa đó
– Thế cơ à, thế thì anh cũng chịu rồi nhưng mà Hà có biêtý hai người bọn họ không em?
– Cũng chỉ biết sơ qua lời kể của em thôi, gặp mặt một vài lần nhưng cũng chẳng để ý đâu. Mà bọn này nó quần thì khiếp lắm đấy, không được như em đâu
– Thế à, thế thì anh phải xem như thế nào rồi. Em có số không cho anh đi
– Anh ghi nhé mà bọn này đang dỗi việc rủ nó đi cũng được đấy. Yên tâm đi bọn nó không phải gái gọi đâu. Chẳng qua là chơi bời một chút thôi. Anh em với nhau anh thừa biết rồi còn gì nữa
– Hì hì anh biết rồi. Hay là em gọi điện cho bọn nó đi em. Nhưng anh cũng cảm thấy làm sao đó. Nhớ mà bọn nó không làm thì sao?
– Cái đó là tùy anh, tùy vào cách nói chuyện và cưng chiều nó thôi. Nó cũng dễ mà. Mà anh như thế này cũng sợ sao, thôi tóm lại là có gì thì tùy cơ ứng biến, yên tâm đi em giúp anh mà, chỉ khi nào có việc gì anh giúp lại em là được thôi mà

Nói xong thì Hường rút máy ra gọi cho bạn

– Trúc à, mày có dỗi không, đi chơi với tao một chút đi, tao đang ở quán Hoa Sữa. Mày đi taxi đến nhé., có việc hay lắm.. ừ ừ được rồi yên tâm

Gửi bình luận