Đi nhậu về bị vợ bắt quỳ ngoài sân cả đêm

Tôi còn nghĩ mình nghe lộn nhưng chắc do lúc đó đầu óc còn lơ mơ chưa tỉnh nên tự dưng nghe lời vợ ra sân quỳ. Thấy tôi cụp đuôi ngoan ngoãn vợ càng khoái trá càng tiếp tục lớn giọng làm oai. Chị bà con thấy vậy rất khâm phục em mình dạy chồng tốt. Ba mẹ tôi dậy biết chuyện chạy ra ngăn nhưng vợ tôi còn la cả ba mẹ chồng.

Di nhau ve bi vo bat quy ngoai san ca dem

Tâm sự: Đi nhậu về bị vợ bắt quỳ ngoài sân cả đêm

Chào bạn Hoihan06, chào mọi người! Xin chia buồn bạn bị ăn 18 cái tát của vợ và gởi bạn đến những lời này: Là chồng lại để vợ đánh và buông ra những lời cầu cứu nhu nhược bạn không thấy thế là xấu hổ, không đáng mặt nam nhi sao?

Tôi biết giữa riêng tư vợ chồng, chồng nhường nhịn vợ chút xíu cũng hổng sao. Nhưng nhường là nhường sao cho đúng để vợ mình không đi quá giới hạn mà leo đầu cưỡi cổ chồng. Ba mẹ bạn đã bao giờ tát bạn vậy chưa mà bạn đứng im để vợ đánh vậy? Gặp tôi thì chỉ cần một cái là cô ta sẽ phải nhận lại gấp đôi rồi.

Tôi nói không có ý phân biệt vùng miền, con gái ngoài Bắc thua xa con gái miền Nam khoản này. Chắc là do lối sống thoáng hơn nên việc chồng nhậu nhẹt thuốc lá hay chơi về khuya rất bình thường. Ngoài ra còn một cái dở là hay được nước làm tới.

Vợ cũ của tôi cũng thế, là người Bắc vào Sài Gòn sống. Gặp tôi trai miền Nam ngọt ngào chìu chuộng nên dính duyên. Tính tôi không gia trưởng, không bao giờ phân biệt việc đàn ông và đàn bà, thuận tiện thì tôi làm. Ví dụ lúc nào vợ mắc công chuyện mà tôi rảnh thì giặt rửa nấu ăn gì tôi cũng làm được. Giặt đồ nhớp của vợ tôi cũng không ngại.

Di nhau ve bi vo bat quy ngoai san ca dem hinh 1

Tôi cũng không hay bắt bẻ trong lời ăn tiếng nói hằng ngày. Vợ tôi nhiều khi giỡn nhau nói trổng không là chuyện bình thường. Do chúng tôi bằng tuổi nên thỉnh thoảng gọi nhau “tớ, cậu” hoặc giỡn “mày, tao” cho thân mật. Nhiều lúc tôi chìu vợ nên vợ nói gì đều răm rắp “Dạ vợ” cho cô ấy vui.

Nhưng tôi dặn vợ là kiểu cư xử bỗ bã này chỉ là lúc riêng tư vợ chồng thôi, đừng để người ngoài chứng kiến. Ban đầu cô ấy nghe lời lắm nhưng càng sau thấy tôi càng chìu nên “ngon ăn” làm tới, đi đâu cũng muốn ra oai thị uy với chồng.

Tôi ly hôn vợ vì chuyện như sau:

Tôi nhậu 1 giờ sáng mới về. Bình thường tôi về giờ đó nhưng cùng lắm vợ chỉ cằn nhằn. Thật ra tính càm ràm này của vợ làm tôi rất bực nhưng vì là do tôi sai trước nên nhịn cho êm ấm gia đình. Nhưng hôm đó có cả chị bà con của vợ tôi vào Sài Gòn chơi nên hình như vợ tôi cảm thấy bị mất mặt nên hành động khác hẳn.

Tôi vừa thò mặt vào nhà là cô ấy la như xối nước. Tôi nửa giỡn nửa thiệt “thôi lần sau anh không về trễ nữa, có chị đến chơi mà em làm gì vậy”. Ai dè vợ tôi nổi sùng lên quát “Vì có chị đây nên tôi mới dạy anh đến nơi đến chốn, không chị về quê lại bảo tôi bất hạnh lấy phải thằng chồng rượu chè mà bó tay chịu đựng. Anh ra sân quỳ ngay cho tôi, lúc nào hết mùi rượu thì vào”.

Tôi còn nghĩ mình nghe lộn nhưng chắc do lúc đó đầu óc còn lơ mơ chưa tỉnh nên tự dưng nghe lời vợ ra sân quỳ. Thấy tôi cụp đuôi ngoan ngoãn vợ càng khoái trá càng tiếp tục lớn giọng làm oai. Chị bà con thấy vậy rất khâm phục em mình dạy chồng tốt.

Ba mẹ tôi dậy biết chuyện chạy ra ngăn nhưng vợ tôi còn la cả ba mẹ chồng. Mẹ tôi không dám to tiếng với con dâu trước mặt khách nên nhỏ nhẹ “xin” cho tôi vào vì sợ gió máy nhưng vợ tôi không chịu.

Quỳ chừng một tiếng do sương xuống lạnh nên tôi bắt đầu nhả rượu mà nhận thức được cái việc ngu ngốc mình đang làm. Tự nhiên tôi thấy nhục, là chồng mà chỉ vì chuyện không đáng lại tự hạ mình không bằng con vật. Sau này tôi còn mặt mũi nào với ba mẹ mình và nhất là đã bị nhà vợ coi thường. Đàn ông miền trong chúng tôi chỉ chịu khó chứ không chịu nhục.

Gửi bình luận