Đè em ra khám phụ khoa và dạy cho biết mồng đốc là gì ở đâu

Tới khi đó, tôi không kềm chế được mình, đã bắt cô nằm ngửa ra cho tôi khám phụ khoa ngay dù là không cần thiết. Trong lúc khám, tôi có hỏi bạn trai cô có từng sờ mó vào mồng đốc. Cô lắc đầu. Tôi bèn dạy cho cô mồng đốc là gì và nằm ở đâu. Rồi tôi nhỏ chút dầu khám vào tay, cố tình xoa đúng vào yếu quyệt, hỏi cô có thấy tăng tăng cảm giác.

De em ra kham phu khoa va day cho biet mong doc la gi o dau

Đọc truyện 18+ Đè em ra khám phụ khoa và dạy cho biết mồng đốc là gì ở đâu

Khi là một đứa trẻ, tôi đã được sống trong nhung lụa của một gia đình khá giả ở Washington, dưới sự đùm bọc của ba má. Ba tôi là một người đàn ông đạo mạo, là một bác sĩ tai-mũi-họng, nên chẳng khó gì tôi nối nghiệp ông hành nghề y. Lớn lên, tôi hãnh diện được trúng tuyển vào trường y, vẫn với một tư cách của một công tử giàu có.

Ba má tôi rất đỗi vui mừng, đãi tôi đi suốt 3 ngày ở Florida, tôi còn nhớ mãi. Nhưng không vì vậy mà họ ngừng hà khắc chuyện học hành của tôi, để chắc rằng tôi đỗ được bằng “họ Bác tên sĩ”. Vốn là một thằng con trai thụ động, yếu đuối, tôi chỉ biết vâng lời họ, dù cho thuở thiếu thời, tôi chỉ thích nghành hội họa, cái mà ông bà lại không bao giờ đồng ý và cấm tuyệt.

Nhớ lại thời đó thiệt khổ sở lắm. Như bao nhiêu đứa học trò khác, tôi cũng có những sự đòi hỏi, đam mê của tuổi trẻ, như đi dạ tiệc, pinic, xem phim, hoặc đá banh, bóng chuyền, và đương nhiên là cặp kè với bọn con gái. Nhưng tôi không bao giờ được những diễm phúc đó. Ba má tôi luôn can cấm vì sợ tôi bị chi phối việc học hành. Và kết quả là tôi không bao giờ được một lần cặp kè, dù với một con xấu-xí. Nên vậy, tôi lớn lên trở thành một đứa trẻ, vốn nhút nhát, càng thêm nhút nhát. Một đứa trẻ có cá tính lạ lùng, len lén, lút lút khi đối diện với những người khác phái.

Song nhờ vậy, khi ở học đường, tôi tiếp tục phát huy thành tích học thật tốt. Tôi đi một lèo mấy năm liền để chuyển sang nghành chuyên-khoa, tôi lại nghiểm nhiên đi vào khoa phụ sản lúc nào cũng không hay. Có lẽ bao năm tháng thiếu sự tiếp súc với phái nữ đã dẫn tôi tới con đường gián-tiếp để được gần gũi với họ chẳng ? Tôi vẫn chưa biết, chưa hiểu nỗi.

Dạo đó, tôi bắt đầu phát huy sự đam mê của mình trong nghành chữa trị bệnh-đàn-bà. Tôi mở một văn phòng Sản Phụ Khoa lấy tên họ ba tôi cho ông vui. Và nhiều năm sau, tay nghề tôi càng vững chắc, phòng mạch càng nâng cao, bệnh nhân tìm đến ào ào. Thân phụ tôi lấy làm hãnh diện lắm. Nhưng xui thay, trong số phụ nữ tới khám đó, tôi không gặp được ai chịu mình. Điều này có thể do ba má tôi còn quá khó, do tôi còn quá rụt rè. Tôi gần như không có dịp nào hò hẹn, kể cả chuyện sinh lý cũng không. Yêu ai cũng chỉ để trong lòng. Mới nói, ngần tuổi này mà một lần ôm ấp cũng không có, còn gì khổ hơn! Thanh niên mà, ai cũng cần sinh lý, phải không ! Tôi chẳng làm gì hơn, chỉ còn biết thủ dâm cho … giải sầu.

Khi tôi được 27 tuổi, lần đầu tiên biết hôn con gái. Tuổi đó tính ra cũng hơi trễ, nhưng có còn hơn không, cho dù cô nàng khá xí, làm thư ký riêng ở phòng mạch. Sau đó tôi thất trinh với một cô gái điếm hoàn toàn không được thỏa mãn. Rồi sự chia tay với cô bạn gái một cách khùng điên, tôi trở lại với đời độc thân buồn chán, chỉ biết giành thời gian rãnh surf net tìm hình-cởi.

Bây giờ tôi đang độ giữa 30, tuổi của sự nghiệp và đồng lương khá cao, nhưng khổ nỗi vấn đề tình cảm cũng chẳng tiến triễn gì, sau ba lần chia tay thảm não, gần như không dám nghĩ gì tới chuyện hôn nữa. Đôi lúc tôi có trách đời, nhưng trách mình thì nhiều hơn. Có thể do dương vật mình quá nhỏ chăng (5 cm lúc cương cứng), hay do bệnh xuất tinh quá sớm. Thế nên, sau ít lần giao hợp, bọn con gái cứ diện lý do để chia tay hoặc vô cớ biến mất. Chứ tại sao, một người bác sĩ giàu có như tôi lại không có ai chịu dòm ngó tới !?

Gửi bình luận