Cuộc mây mưa nảy lửa và chấm dứt sau những tiếng rên nhỏ dần

Cuộc làm tình của hai đứa tôi gia tăng tốc độ, khi dương vật hắn vào sâu trong tôi, nhưng tất cả như xẩy ra trong một chất lỏng chuyển vận từ từ, sự im lặng thỉnh thoảng mới bị phá vở bởi những hơi thở hắt, những tiếng rên rỉ nho nhỏ, những tiếng kêu câm nín, để rồi sau cùng chấm dứt bằng một yên tỉnh bình an tràn ngập căn phòng

Cuoc may mua nay lua va cham dut sau nhung tieng ren nho dan

Đọc truyện 18+ Cuộc mây mưa nảy lửa và chấm dứt sau những tiếng rên nhỏ dần

Tôi cùng đám sinh viên tuổi chỉ bằng phân nửa tuổi tôi đang đứng đợi lớp học này tan để lấy phòng học. Chúng tôi nghe thấy những âm thanh quen thuộc bên trong, những tập giấy và sách vở nhét vội vã vào túi áo đeo lưng và va li nhỏ. Vuợt lên trên những ồn ào đó là tiếng của vị giáo sư đang cố gắng dặn những lời chót với đám sinh viên đang sốt ruột muốn di chuyển- đến lớp kế tiếp, đến quán café hay đến chổ hẹn hò nào đó.

Cánh cửa lớp đã mở và đám sinh viên quanh tôi chen vô trước khi các sinh viên bên trong ra hết. Tôi không thích cảnh vào lớp trong chen chúc hỗn độn nên đứng đợi thêm giây lát, thì hắn hiện ra.

Hắn cũng giống như tôi hiện nay, nghĩa là chênh lệch hẳn về tuổi tác với các sinh viên chung quanh. Ngoại trừ đôi vai hơi xuôi xuống một chúc và một ít tóc đã xám hai bên thái dương. Giorgio không thay đổi mấy kể từ lần chót tôi gặp hắn cách đây đã hai mươi năm. Hắn vẫn giữ vẻ mặt mà khi đương sự thoải mái trông lại rầu rĩ đến độ tức cười. Khuôn mặt hắn với đôi mắt luôn luôn nhìn chằm chằm vào người đối diện, còn chiếc mũi thì có vẻ như hóa công đang làm dở dang thì bận bỏ đi chỗ khác chơi rồi quên trở lại.

Tôi thốt lên:
“Giorgio?”
và hắn thì nói
“Beth”
Cùng một lúc với cùng một giọng.

Bây giờ các sinh viên đang chen vào giữa hắn và tôi để vô lớp. Hai đứa tôi tránh khỏi cửa lớp, vội vã nói với nhau những lời gấp gáp, vô nghĩa mà người ta thường hay nói với một người đã xa cách hai muơi năm và bây giờ mình chẳng còn nhớ rỏ liên hệ cũ ra làm sao nữa. Khi tôi trông thấy một sinh viên đang chuẩn bị đóng cửa lớp, tôi rời khỏi hắn sau khi hứa nhận lời ăn cơm tối với hắn chiều nay.
“Tốt lắm, đây là địa chỉ của tôi… Gặp lại Beth lúc bẩy giờ nghe”

Khi tôi mặc y phục buổi tối đến chỗ hẹn, tôi vẫn còn buồn bực vì chẳng nhớ lại được bao nhiêu về chàng Giorgio năm hai mươi mốt tuổi và nàng Beth năm mười chín tuổi. Từ những manh mún ký ức trở lại với tôi, tôi chỉ nhớ rõ nhất sự xuẫn ngốc của tôi và lũ bạn gái khi bọn tôi ganh nhau giành sự chú ý của hắn trong buổi khiêu vũ tại khuôn viên đại học. Con bạn tôi nói:
“Tao nghỉ là hắn chú ý tới mày đó”
“Ðừng nói ngu như thế, hắn nhìn mày cả tối nay mới đúng”
“Tao nghĩ là tại hắn nhút nhát thôi”
“Mày nghĩ hắn là người nứơc nào?”

Tôi ngưng lại soi gương, ráng nhìn tôi một cách khách quan như hắn đã nhìn tôi sáng hôm nay. Dĩ nhiên tôi đã thay đổi nhiều-nhưng xinh đẹp hơn xưa. Tôi lại cố gợi lên từ dĩ vãng thêm những chi tiết tương quan giữa tôi và hắn. Khi tôi nhắm mắt lại, tôi nhớ lại thấy hắn ngồi trong chiếc ghế bành xộc xệch trong căn phòng thuê có ba mươi hai đồng một tháng, ngắm nghía bức tranh tôi mới hoàn thành. Hồi đó tôi và hắn có hôn nhau không nhỉ? Tôi nhắm nghiền mắt lại, làm như là làm vậy hồi ức sẽ mang lại hình ảnh rõ hơn về hắn. Nhưng tất cả vẫn trống không. Không nhớ đươc gì hết.

Gửi bình luận