Cô giáo tôi ơi sao bướm em căng thế

Tôi xuống xe sau khi quần với nó khoảng 2-30 phát nó mới nổ. (Tối về hỏi ông già mới biết. Xe đi lâu bụi khói dính vào đầu bugi nên xe khó nổ, tháo ra lau, cọ cọ mấy cái bụi đen là lại nổ ngon ngay.)
Sáng hôm sau tôi ti toe cầm cái mở bugi và tuốc nơ vít đến nhà cô.
Tôi mở ra và đúng như lời ông già nói, bugi xe đen thui, bụi bám đầy đánh lửa thế nào được.
Xong việc tôi định về.
-T ăn sáng chưa? cô trả công.
– À ! Em định sang Bàu Cát ăn bún riêu.
– Ngon lắm à, mà đi xa thế, chỉ cho cô với.
– Em biết đi xe không?
– Có chứ, thỉnh thoảng em vẫn đi học bằng Honda mà (Nhà tôi có 3 cái xe máy lận DH88 đỏ, Dream II Thái, và xe tôi hay đi 81 nồi đồng cối đá biển 64-422 EF tôi còn nhớ vì nó đi theo năm tháng học sinh)
Vậy chở cô đi nhé.
– Vâng ạ.
Thú thực lần đầu tiên chở con gái không phải họ hàng thân quen, mà là cô dạy Toán, tôi run lắm. Ăn xong tôi sĩ diện trả tiền (có 3000/tô thôi ,giờ là 25.000/ tô các bạn ạ). Nhìn giá cả bây giờ so với 15 năm trước mà chán quá.
Thế rồi từ đó cô trò tôi thân thiết nào là từ những cuốn truyện, những lần tôi mang máy CD cho cô nghe ,và cả những chiều chủ nhật rủ cô đi bơi. Tôi không hiểu sao cô lại chấp nhận làm bạn với một nhóc như tôi cơ chứ. (Sau này cô thổ lộ lúc đó mới chia tay bạn trai đầu đời sau 3 năm yêu nhau, cô đau khổ và chẳng muốn quen ai, hèn gì cô lạnh như băng, ít nói , ít cười , giảng bài cũng không hay lắm.)
Thế rồi cô dạy không tốt và phải chuyển công tác.. Lớp 9 tôi học rất bận bịu và dần quên cô cho đến một ngày hè sau khi xa mái trường cấp 2.
Bố tôi chuyển công tác xuống Bình Chánh. Bố tôi nói với cả nhà:
– Bốn năm nữa là tôi 60 về hưu rồi, cố làm thêm chút nữa, tôi còn khỏe, mua căn nhà dưới quê, vườn tược lúc về già.
Và một căn nhà ở gần trường cấp 3 Bình Chánh được bố mua , tôi ở đó từ ngày học cấp 3 và giờ đã 15 năm trôi qua rồi..
– Học ở trường cấp 3 bao nhiêu là cái lạ, nhưng có một cái quen……..
Mẹ
Bài 3:
Mẹ ơi! Cô Hoa dạy trường này….ơi…ơi.. Tôi sung sướng rít lên không thành lời.
Rõ ràng cô ngồi trên hàng ghế GV trong ngày khai trường mà…
Cái trường cấp 3 Bình Chánh bé tí tẹo, chỉ có 5 lớp 10 như tôi mà thôi, dân địa phuơng thì ít, mà dân các xã và bên Long An thì nhiều.
Một thằng Bắc Kỳ như tôi hòa nhập cũng khó, vì tôi nói bọn nó có hiểu chó đâu? Thôi thì bọn nó nói mình hiểu là đủ rồi, tôi tự nhủ.
Khác với trên Tân Bình phải đến 7-80% là miền Bắc vào nên không có gì khác lạ, chứ dưới BC tận bây giờ thì Bắc Kỳ như tôi chỉ khoảng 1% thôi..hê hê.
Cuối buổi khai giảng, tôi ngồi uống mía đá đối diện trường để chờ….
– Cô Hoa, tôi gọi với lại khi cô vừa dắt xe ra khỏi trường.
– Trời ! T… em học ở đây à.
– Vâng ạ (lại vâng ạ )! Bố em chuyển công tác xuống đây.
Cô uống nước mía không, buổi trưa đang nóng.?
– Ừ! Cho cô 1 ly.
-Thế nhà cô thuê gần đây không?
-Gần,nên cô đi xe đạp đây.
-Vậy à! Chỉ cho em nhà, xuống đây hơn 2 tháng rồi, chả chơi với ai cả, may mà gặp cô.
– Cô ở đây hơn 1 năm rồi, học sinh đa phần làm ruộng, cực lắm.
Sau cuộc trò chuyện ngắn tôi lại chở cô bằng xe của cô ( tôi đi bộ đi học, cách trường có 3-400m thôi).
Cô lại thuê nhà ở trong hẻm nhỏ, nhưng chỗ cô thuê chỉ có 2 phòng và chủ nhà ở tít đằng sau cách cả 6-70m.
Nhà cô vẫn đơn giản thế, chỉ khác có 2 cái bàn -2 cái ghế dài và cái bảng đen để cô dạy thêm kiếm ít thu nhập..
Cô dạy bao nhiêu tiền một đứa? Tôi hỏi.
À! Cô dạy cho 8 đứa lớp 12, mỗi đứa là 10.000/ buổi tối 3 tiết..
Thế thì cũng đồng ra đồng vào cô nhỉ? À mà cô này! Em dạo này thích toán lượng giác lắm, cô dạy em luôn nhé.
Ừ ! Chủ nhật đến cô dạy cho.
Nói cho các bạn sơ qua thế này. Tôi học rất giỏi Toán, Sử và Địa Lý. (thi cấp 2 điểm 10 tất 3 môn này)
Nên khi được ông anh rể sau này của tôi tư vấn về học cấp 3 và để thi ĐH.
Nếu tôi thi khối A thì tôi cực dốt Hóa đặc biệt Vật Lý thì gọi là dốt đặc
Thi khối C thì chết môn Văn, cách hành văn của tôi kém, văn từ không chau chuốt được.
Thi khối D thì tạm được vì AV tôi khá.. Nên sau này tôi chọn Toán Văn Anh .
Sau đó lịch học lớp 10 của tôi ngoài giờ học chính thì Toán nâng cao như Lượng Giác, Hình Học, … học nhà cô Hoa ngày Chủ Nhật, tối 3-5-7 học chung với 7 ông lớp 12 ở nhà cô..
Tôi và cô gần gũi nhau hơn từ đó.
Bài 4:
Thế rồi thời gian thấm thoát rồi cũng đến 20-11. Cô không dạy khối 12, nhưng cô thật đặc biệt trong tôi, bởi số lượng thời gian tôi học bên cô nhiều hơn bất cứ thầy cô nào trong trường.
Nhà tôi thì chỉ có bố và tôi ở, mẹ tôi chỉ xuống vào ngày chủ nhật thôi, vì mẹ, anh , chị tôi ở trên TP kinh doanh cửa hàng VLXD, tôi không thích kinh doanh lắm, vì cho rằng nghề đó thiếu phải dùng đầu óc. Mấy năm trời mẹ tôi và anh chị mua liền tù tì mấy căn nhà trên TP. Còn tôi và bố tôi, lương ông chắc chỉ đủ cho tôi ăn học mà thôi.
Ngày 20-11, sáng sớm 5h tôi bắt xe buýt lên chợ Hoa dưới chân cầu Hậu Giang mua 4 bó hoa to đùng, tôi tặng cho cô chủ nhiệm dạy Văn 1 bó, thầy dạy AV 1 bó, thầy dạy thể dục 1 bó và đương nhiên cô Hoa của tôi bó to đẹp nhất.
Buổi trưa tôi lại chở cô đi ăn tận Bến Lức, ngồi trên xe trên đường QL 1A, tôi phóng như bay phải đến 70 km/giờ trên cái xe 81 của tôi. Đi nhanh nên cô ngồi gần tôi lắm, bây giờ tôi mới cảm nhận cái gì cứ mềm mềm, man mát sau lưng tôi.
Gần 2 năm trước tôi và lũ con trai lớn hơn hẳn tụi cùng lứa trong lớp còn nuốt nước bọt ừng ực, giờ chỉ mình tôi được diễm phúc được chạm vào, tôi chạy chầm chậm lại để thưởng thức cái mà tạo hóa ban cho đàn bà kia, cái mà thứ tôi dám chắc 70% đàn ông thích nó trên cơ thể phụ nữ hơn cái khác.
Tôi cùng cô ăn mì Quảng, rồi tôi hỏi cô?
-Cô ngồi ngắm sông bao giờ chưa?
– Quê cô ở vùng núi rừng Trà Mi làm gì có sông mà ngắm, vào SG đi học cũng đôi lần ra sông nhưng chỉ đứng chưa được ngồi.
Chả là lớp tôi có thằng ở Bến Lức, có vài lần tôi xuống đây cùng vài thằng đá bóng, tắm sông rồi nên tôi biết rõ nơi đây.
Tôi chở cô rẽ vào một đường đất ngoằn ngoèo rồi phi thẳng dưới bờ sông, một bãi cỏ chạy dài như thảm lụa thoai thoải ven sông Vàm Cỏ, bên trên là những bụi tre, bụi tầm vông và vài cây Chùm Ruột sai trái xanh lét.
Quẳng xe xuống ven đường, tôi chạy xuống , tự do vào buổi trưa vắng vẻ, tôi bỗng cầm tay cô nắm xuống sát mặt sông.
– Nước mát lắm đó cô. Cô biết bơi không?
– Thời SV có học bơi, nhưng bây giờ không biết còn bơi tốt không. Mà nước sông có vẻ êm đềm nhỉ?
– Vâng ạ! Nước ở đây chảy nhẹ lắm, em và bọn lớp bơi vượt sông hàng chục vòng rồi.
Tôi vội cởi chiếc áo trắng HS và chiếc quần xanh đậm xuống một cách tự nhiên. Trên người chỉ còn độc một chiếc quần đùi ngắn.
– Em thèm bơi quá, cô bơi không?
– Thôi ngại lắm. Lỡ có ai thấy…..
Tôi lao ngay xuống dòng nước và sang bên bờ bên kia chỉ trong vòng hơn 1 phút, tôi nhanh chóng quay lại, cô ngồi nhìn tôi thích thú, có lẽ cái body thể thao của tôi với 6 tháng tập body building ở Tân Bình năm lớp 9 và tôi vẫn tập ở nhà đến tận bây giờ làm cô bối rối…
– Bơi thích quá! Cô nói vọng ra.
– T quay mặt đi để cô xuống.
Tôi quay mặt đi và tôi biết cô đang cởi bỏ bộ áo dài và xuống nước với tôi. Tôi lặn sâu xuống nước và từ từ bơi về phía cô.
Cô bơi chầm chậm, tôi bơi gần cô và tận hưởng cô bằng da trần mắt thịt, dưới mặt nước loang loáng là cô giáo thân quen với 2 mảnh bé xíu trắng xinh. Cô đỏ mặt dần lên khi thấy tôi cứ dán mắt vào mà chả nói câu gì?
Một người từng trải như cô phá vỡ yên lặng.
– Hư quá! Nhìn cô như muốn ăn tươi không bằng.
– Dạ! Tại em thấy cô đẹp quá, tôi bơi sát cô, tay tôi khua chạm cả vào tay cô.
Và ông trời cho tôi chạm vào cơ thể cô, chả biết cô cố tình hay cố ý…
A! Thanh ơi…Cô không …
Tôi thấy cô luống cuống, cô gặp gì rồi.. Tôi vội ôm chặt lấy cô dìu vào bờ.
Cô ho sặc sụa vì uống mất vài ngụm nước, tôi nhìn cô đến tội nghiệp. Chân cô duỗi ra từ từ nằm xuống.
Tôi vội kéo bàn chân lên để cơ chân duỗi được ra, cô bị co cứng cơ hay còn gọi là vọp bẻ rồi, tôi nghĩ thầm.
Á. nhẹ thôi em..
Tôi nắn chân rồi xoa dần lên đôi bắp chân mát dượi, láng mịn , chả hiểu sao tôi không dám nhìn, có lẽ khoảng cách cô trò là rất lớn, có muốn cũng chả dám làm gì cả. Chỉ đến khi tay tôi trượt lên trên đầu gối thì bàn tay cô nắm lại, tôi chợt bừng tỉnh..
Cô..cô đỡ chưa. Lúc này tôi ngẩng mặt lên nhìn toàn bộ cơ thể của cô thật đẹp, sao người con gái trắng và mịn màng thế nhỉ?
Khi đã trở lại bình thường, cô mặc lại quần áo và chúng tôi lên xe về lại trường, gió và nắng khiến cho quần áo khô nhanh chóng. Tôi lấy cặp của cô và mấy bó hoa, gói quà mà tôi gửi hộ cô ở quán nước mía gần trường để trên xe và đi bộ về. Trước khi về cô gọi vọng lại..
Thanh ! Tối đến nhà cô học, sửa giúp cô cái đèn nhà tắm, cô mua bóng mới rồi mà nó vẫn không sáng.
Vâng ạ! Em chào cô.
Cả buổi chiều hôm đó tôi cứ miên man nghĩ về cơ thể của cô, tôi ao ước được đặt tay lên trên đó, không biết nó thế nào nhỉ?
Thế rồi giờ học cũng đến, tuốc nơ vít, bút điện, kềm tôi bỏ vào ba lô đến nhà cô học.
Hôm nay 20/11 chờ đến 7h15 cũng chả thấy mấy thằng lớp 12 nó đến, tôi vội bảo cô.
Mấy anh đó không đến học rồi cô ạ!
Ừ! Thế Thanh vào sửa cô cái bóng đèn đi.

Gửi bình luận