Chơi gái tuổi trăng tròn khít sướng là thế đấy

Ở vào độ tuổi trăng tròn thân thể nàng đã nãy nở trọn vẹn:hai trái vú căng tròn đầy đặn với hai núm vú đẹp không thể tả, bụng phẳng lỳ, hai đùi thon dài ở chổ nối là chùm lông đen muốt óng mượt tựa như lớp lông tơ của quả đào, hai mép thịt vồng lên trông như đường khất của trái đào

Choi gai tuoi trang tron khit suong la the day

Đọc truyện 18+ Chơi gái tuổi trăng tròn khít sướng là thế đấy

Tôi sinh ra và lớn lên ở xóm Lương,xóm tôi và xóm Đạo cách nhau bởi Vườn đào ma.
Người ta kể rằng:ngày xưa ông Vạn Hòa-một địa chủ giàu có và khét tiếng ác ôn-đích thân qua tận xứ Đào Xà Phiên chọn giống và thuê thợ về làm vườn.

Vườn đào có đúng 99 cây. Vì sao không là một 100? ông Vạn Hoà vốn mê tín, làm cái gì cũng có 9. Tiểu thư Vạn Hoà con gái độc nhất của ông, yêu một anh tá điền nghèo. Nhưng ông lại bắt cô phải lấy một công tử phong lưu trên tỉnh. Trước ngày cưới, tiểu thư đã quyên sinh bằng một liều độc dược. Lúc ấy cô đã có mang hai tháng. Trước mộ người ta trồng một cây chuối, bảo rằng khi chuối trổ buồn thì cô sinh con. Có một bợm nhậu bảo một đêm anh ta tận mắt chứng kiến tiểu thư Vạn Hoà mắc võng đưa con trong vườn đào, chính tai anh ta nghe cô hát”Aàu ơ ví dầu. . . . . . . . . ”

Người ta lại đồn:Ngày kia có chú mục đồng bạo gan hái đào, vừa đưa đến miệng đào đã hóa thành con cóc đầy mủ. Miệng chú lở loét mấy ngày sau thì chết. Từ đó vườn đào trở thành vườn đào ma. Không ai dám hái đào. Mặc cho nó rụng nẩy mầm loạn xạ. Vườn đào vì thế không còn 99 cây nữa. Có lẽ vì vậy ông Vạn Hoà gặp nhiều chuyện xui xẻo chăng? Vài tháng sau cách mạng tháng tám, bà Vạn Hoà qua đời. Năm 75 đứa cháu cuối cùng cũng vượt biên qua Mỹ.

Còn việc xóm Lương và óm Đạo phân biệt với nhau từ bao giờ thì không nghe ai nói . Chỉ biết rằng xóm Đạo và xóm Lương ít khi qua lại, càng hiếm việc hôn nhân hai xóm. Nếu có thì cô dâu hoặc chú rể xóm Lương phải chịu phép rữa tội của linh mục, rồi học đạo rồi đi lể nhà thờ như một con chiên thực thụ. Vì vậy, đã có những mối tình tan vỡ. Và điều ấy không biết sẽ tồn tại đến bao giờ nếu như không có một đêm. . . . tôi nhớ rõ là mùa đào năm 1977.

*
* *

Trăng thượng tuần một mãnh hình chủ D hoa, treo lơ lững trên nền trời xanh thẩm, hắc ánh sáng màu ngà xuống vườn đào đặc quánh mùi hương. Đêm tĩnh. Gió lặng. Chỉ có tiếng côn trùng ra rả. Xa xa vài tiếng vạc kêu sương, gọi bạn. Thỉnh thoảng một ngôi sao băng xẹt qua.

Tôi ung dung bước vào vườn đào ma. Và như thường lệ, tôi đến cây đào thứ 12 trước tiên. Vì nó sai trái nhất. Đặt cái thúng xuống đất, lấy chiếc bọc ni lông bỏ vào túi áo, hai tay ôm lấy gốc đào trèo lên bổng tôi điếng người, tim muốn rớt khỏi lồng ngực:Ở một nhánh cao tuốt ngọn cây”tiểu thư Vạn Hòa” vận nguyên bộ đồ bà ba trắng, tóc xõa dài đang hái từng trái đào bỏ vào chiếc xách đệm máng trên cái chạc nhỏ. Ngoài tôi ra, không phải là “tiểu thư Vạn Hòa”thì còn ai dám đặt chân vào vườn đào ma lúc đêm hôm khuya khoắc thế này!Lũ trẽ chăn trâu ban ngày còn không dám đến gần, nói chi cô gái bình thường đến vào ban đêm. Nếu là đêm đầu tiên đến đây chắc tôi chết giất vì sợ. May là từ 7 năm qua, tôi là “chủ nhân bí mật” của vườn đào. Tôi trấn tỉnh buông gốc đào ra, 2 ngón cái nắm chặc 2 ngón trỏ tạo thành hai vòng tròn, mắt nhắm nghiền, miệng niệm thần chú!Niệm xong tôi ngước mặt lên, “tiểu thư vạn Hoà”vẫn tiếp tục hái đào. tôi dợm chân định chạy thì. . . . . . . có tiếng rú từ trên ngọn cây

Gửi bình luận