Cảm giác loạn luân làm chim Trần không thể cứng lên nổi

Cảm giác loạn luân vẫn xâm chiếm trong suy nghĩ của Trần, Thái Bình đang ôm chặt lấy anh và cọ cọ cặp vú của nàng lên ngực, lên cổ anh, lông trên mu âm hộ nàng xát lên bụng và cặc anh, toàn thân nàng như một lò than hồng. Hơn nữa giờ đã trôi qua mà con cặc tội nghiệp của Trần vẫn ỉu xìu, Thái Bình thì nước mắt lưng tròng…

 Cam giac loan luan lam chim Tran khong the cung len noi

Đọc truyện 18+ Cảm giác loạn luân làm chim Trần không thể đứng lên nổi

Trần đang học Đại học Xây dựng Hà nội năm cuối thì anh nhận được điện gởi từ quê ra. Bức diện khẩn chỉ có vẻn vẹn mấy chữ:”Bố ốm nặng, con về gấp”. Thế là ngay chiều hôm đó, Trần vội vã sắp xếp va-li và chào tạm biệt người bạn gái, ra tàu về quê. Lòng Trần nóng như lửa, mà chiếc tàu hỏa thì vẫn chậm rì rì như thường lệ.

Suốt mấy năm anh xa nhà, đâ là lần đầu tiên anh nhận được bức điện “nghiêm trọng” như vậy. Cuối cùng thì sau một ngày, con tàu cũng tới được cái ga tàu thân thuộc nơi quê anh, một cái ga tàu lạc lõng, chơ vơ giữa nơi vắng vẻ, buồn tẻ của quê anh. Quang, anh trai của Trần đã đứng đợi anh ở sân ga, nét mặt anh chẵng buồn, cũng chẳng vui làm cho Trần có một cảm giác càng sốt ruột.

Trần vừa bước vào cửa, không khí trong gia đình ông Đại lập tức trở nên nhộn nhịp như một ngày hội: mẹ anh vội vàng đi bắt gà, thổi cơm; Thái Bình, chị dâu anh cũng tíu tít đi lấy nước cho em chồng rửa mặt. Ông Đại đang hương khói khấn vái cũng gọi với ra ngoài sân:
– Thằng Trần về rồi hả con.
– Vâng, con chào bố.

Chẳng để cho Trần kịp hỏi han gì thêm, chuyện trò giữa hai bố con ông Đại cứ như ngô rang cho tới khi mâm cơm được dọn lên. Trong suốt bữa cơm, mọi người cứ rối tít bắt Trần kể những gì anh thấy ở Hà nội, về bạn bè và trường học của anh. Nhiều điều anh kể đi, kể lại tới hai, ba lần mà mọi người vẫn thích nghe nữa. Đối với mẹ anh và chị Thái Bình, Hà nội giống y như một giấc mơ vậy. Quang vẫn ngồi lặng lẽ lắng nghe. Quang chỉ hơn Trần có năm tuổi, nhưng trông anh đã như một người bốn mươi tuổi, đôi mắt anh hơi thâm và mệt mỏi.

Bữa cơm tàn thì trời cũng đã tối mịt. Ông Đại với tay châm cái đèn dầu Hoa kỳ khói mù gia ông được chia cho từ hồi Cách mạng Cải cách ruộng đất, ông đưa cái đèn cho Trần và giục anh:
– Đi tắm rồi còn đi nghỉ con, chị Thái Bình đã chuẩn bị nước tắm cho con rồi đó.

Nước nóng quyện mùi cỏ làm Trần trở nên tỉnh táo và cảm thấy dễ chịu hơn sau gần hai tư giờ ngồi trên con tàu cọt kẹt rệu rã đến điếc tai. Anh và dội nước ào ào và chà xát cái bện rơm vào cổ, vào tấm lưng trần. Trần là con út trong gia đình nên được bố mẹ anh cưng chiều cho anh ăn học chứ không phải lao động đồng áng như anh Quang, do vậy anh cũng trắng trẻo hơn Quang và cũng ít cơ bắp hơn Quang.

Đang mơ màng, bỗng Trần nghe một tiếng kẹt cửa rất khẽ. “Không lẽ lại có trộm ở cái xứ hẻo lánh này?” ý nghĩ đó làm Trần buốt lạnh sống lưng. Trần căng mắt nhìn vào bóng đêm hun hút cố tìm ra bóng kẻ đang đột nhập vào phòng anh. Có tiếng vải mềm cọ vào nhau sột xoạt, tiếng bước chân khe khẽ bước lại gần giường Trần và mùi hương quen thuộc thoang thoảng trong phòng làm anh trấn tĩnh lại.
– Ai đó?
– Tôi đây, giọng nói đàn bà run run trong bóng đêm.
– Tôi là ai? Trần sờ soạng tìm kính.

Gửi bình luận