Bướm hồng chưa lần sinh nở của người đàn bà đẹp

Ôi chao caí mu lồn phơi ngay trước mắt, lông lồn chị lún phún rẽ mượt ra hai bên như hàng ria mép phơn phớt đen mà da bụng thì trắng phau phau, người đàn bà đến tuổi nẩy nở tối đa mà chưa sanh đẻ lần nào, hông nở nang vừa đủ, eo bụng thon thon. Chị đưa cao hai tay lên chờ đợi, hai bầu vú lên xuống phập phồng theo hơi thở hổn hển gấp gáp: “Hoàng ơi, mình yêu nhau đi, mau lên!”

Buom hong chua lan sinh no cua nguoi dan ba dep

Đọc truyện 18+ Bướm hồng chưa lần sinh nở của người đàn bà đẹp

Hồi mới 13 tuổi, tôi theo chú tôi đi vượt biên, ở đảo mất ba năm thì được phái đoàn Mỹ nhận. Vừa đi làm, vừa học, gần mười năm sau mới đậu được cái bằng kỹ sư của một trường không lấy gì làm danh tiếng. Nhưng cũng đủ nuôi thân, ngoài ra còn để dành được ít tiền, nên chỉ mấy tháng sau khi được Việt nam cho đi lại tự do, tôi liền mua vé về thăm má.

Chuyến bay San Francisco- Đài bắc vào mùa này không đông lắm. Đưa tôi ra phi trường, thằng bạn cùng phòng đã về chuyến trước dặn tôi ráng chiếm lấy mấy ghế trống mà nằm.Máy bay lên cao rồi, tôi ngâp nghé nhìn mấy hàng ghế xung quanh. Luôn thể cũng kiếm mối xem có em nào mát mắt, làm quen cho chuyến đi lên hương, nhưng có vẻ không có em nào trên dưới hai mươi cả. Một bà chị cỡ băm hai, băm ba, ăn mặc rất trẻ, quần leggin, T shirt, với cái áo Guess bên ngoài, ở bên kia lối đi, trèo lên lấy cái túi xách, nhưng dường như vướng đồ người khác nặng quá, quay cầu cứu tôi: Em làm ơn đỡ chị một tay ! Tôi liếc nhìn chị, có lẽ lớn tuổi hơn chị hai tôi, nhưng rất đẹp và khiêu gợi, da trắng mắt to đôi môi hơi dày đỏ mọng, ngực nổi lên hai gò vú với nuốm vú nhu nhú sau lần vải mềm, nơi có hàng chữ “Make love, not war !”. Tôi thầm nghĩ : “Bà chị vừa ngon vừa chịu chơi! Lại đi có một mình!”. Tôi hối hả giúp đỡ, rồi đổi ghế ngồi bên làm quen, vì chỗ đó còn trống tới bốn ghế. Chị tên Loan, đi từ 75, chồng Mỹ mới mất được bảo hiểm trả mấy chục ngàn, chị mang mấy ngàn về Tây ninh mua nhà cho ba má.

Lúc máy bay tắt đèn cho hành khách ngủ, chị đẩy hết mấy cái kê tay lên. Chị kéo cái khay trước mặt tôi ra, nói: “Hoàng cho chị để nhờ cái chân, duỗi ra cho dễ ngủ nha! Chị ngủ một lúc rồi mình thay phiên”. Chị cởi bỏ cái jacket, nằm dài trên ba ghế, rồi gác chân lên cái khay ngay trước mặt tôi, tấm mền nhỏ đắp ngang bụng. Chị ngủ rất dễ, chỉ mươi phút sau đã ngủ ngon lành, hơi thở đều hòa.. Tôi ngả ghế ra cố nhắm mắt ngủ. Nhưng rồi lại mở mắt ra, vì thân thể đàn bà quá gần. Cặp đùi thon dài trong ống quần chẽn nằm ngay trước mắt. Tôi lấy cái mền con của tôi quàng lên trước người, che luôn chân chị. Chị hé mắt nhìn tôi mỉm cười rồi ngủ tiếp. Mãi lâu sau, tôi cũng ngủ thiếp đi. Tôi chợt tỉnh, mở mắt ra, thấy cặp giò chị gác ngay trên đùi tôi, cái cảm giác thật là dễ chịu. Tôi luồn tay dưới tấm mền ôm lấy bắp chân chị, rồi từ từ chầm chậm tay tôi đưa dần lên, xoa nhẹ đầu gối, rồi lần tới cặp đùi, qua lần vải mỏng tôi nắn bóp nhẹ, đùi non mềm mà ấm áp, tôi bắt đầu thấy nứng, con cu ngúc ngoắc muốn ngỏng lên. Tôi liếc nhìn, chị vẫn ngủ say. Tay tôi nhích dần lên tới háng, tôi thấy cái vạch chéo quần lót, tôi run rẩy xoa ngay trên mu, người tôi rừng rực, tôi liều lĩnh móc ngón tay xuống dưới, qua hai lần vải, ngón tay tôi nằm kẹt ngay khe lồn giữa hai múi mềm nở nang. Ngón tay tôi ấn xuống nhè nhẹ, phản xạ sinh lý tự nhiên làm cho mông chị nhúc nhích, nhưng chị vẫn ngủ. Ngón tay tôi tiếp tục dú dí, bắt đầu thấy ươn ướt từ trong lồn chị ứa ra, tay kia tôi kéo cái zipper quần tôi thọc tay vô nắm lấy con cặc mà vọc. Cứ thế, một tay dí lồn chị, một tay vọc cặc tôi, tôi ưỡn cứng người ra rồi rung lên tinh khí phọt ướt trong quần nhèm nhẹp cả bàn tay. Tôi muốn đi rửa tay cho sạch sẽ, nhưng sợ đánh thức chị Loan dậy, nên ngồi chịu trận, tuy rằng ngồi như vậy cũng khoái lắm, vì chân chị êm êm vãn gác trên đùi tôi, và tay tôi thì tuy không còn dám rờ rẫm gì nữa, nhưng cũng ôm lấy đùi chị rất thoải mái. Ngủ được một lát, tôi chợt tỉnh, vì thấy bàn tay mềm mại của chị nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, tôi giật mình giựt tay lại một chút, nhưng chị vui vẻ ngồi dậy, hỏi:

“Chị ngủ lâu chưa Hoàng?”, rồi thêm:

“Chết thật, chị gác chân lên cái khay, mà thành ra gác lên Hoàng nãy giờ. Nặng lắm không?”

Gửi bình luận