Anh ơi! Đút vô đi em chịu hết nổi rồi…

Cái lưỡi hắn tham lam ra khắp người cô gái nó dừng lại chui vào giữa hai mép da nhô ra tiến đến mồng đốc mà đá mà liếm nó, cô gái cong người rên rĩ ưởng người và dang rộng chân cho hắn dể dàng bú liếm, nước nhờn cô gái ướt đẩm mặt mủi một mùi tanh tanh ngây ngất làm hắn thấy thích thú, mấy ngón tay hắn giờ đây đã nằm sâu trong âm đạo ngoáy móc

Anh oi! Dut vo di em chiu het noi roi...

Đọc truyện 18+ Anh ơi! Đút vô đi em chịu hết nổi rồi…

8 giờ sáng: Bầu trời đang chuyển sang màu xám nghoét. người tử tù ngồi im lặng trong khám đường. Nơi đây một ngày dài như một năm, nhưng hôm nay , đối với tên tử tội, lại khác hắn mong một phút bằng một ngày, một tháng, một năm.
8 giờ 25: Mưa đã bắt đầu rơi. Không còn một hình phạt nào có thể nặng hơn hình phạt ngồi đợi chết dưới tiếng mưa rơi rền rĩ , hắn run lẩy bẩy vì sợ hay vi cảm thấy lạnh bởi cơn mưa sớm? Một vị giáo sĩ đội mưa đến nhằm giúp hắn thanh thảng khi ra đi, ông tự hỏi không biết hắn có muốn gặp ông không?Hôm qua ông được biết hắn không muốn gặp ai trong những giờ phút cuối đời của hắn, nhưng ông vẩn tới hi vọng vào những phút cuối cùng hắn có thể thay đổi y định và ông cũng muốn biết tại sao hắn lại có những hành động như thế, hắn có cảm thấy hối hận hoặc ghê tởm hành động của mình không?

8 giờ 30: h ắn tên là: X một người có thể nói là có chút tiếng tăm trong xã hội này, nghề của hắn là chuyên giúp đở người khác nhưng hắn lại hành động như một con thú khi giết chết người tình vì ghen tuông và phân ra thành nhiều khúc quăng rãi rác khắp nơi.

Bản giáo nghiệm ghi hắn bi rối loạn thần kinh và tình cảm, chỉ số IQ – 128 là chỉ số xếp loại hắn vào hàng khá thông minh. Hắn đang kiên nhẩn ngồi chờ đợi thời khắc đền tội của mình đang chậm chạp tiến đến theo cái nhích của cây kim dài trên chiếc đồng hồ trước mặt.
8 giờ 33: “re. et. . . rầmmm” một tiếng sét rền vang phá tan bầu không khí im lặng đến rợn người của khu phòng đợi, hắn co rúm người lại rồi vai hắn run lên hình như hắn đang khóc, hắn nghĩ đến cô người tình bé nhỏ của mình mà hắn đã ra tay sát hại chỉ vì nghi ngờ ghen tuông, cái ngày ấy cũng rã rích mưa như ngày hôm nay. Hôm đó hắn từ nơi làm việc về với trang thái vô cùng giận dữ, hắn nhận đươc tin báo của người quen là thấy cô nhân tình cặp kè với một thanh niên trẻ, hắn cảm thấy bị xúc phạm. . . cô ta mà dám làm như vậy à!hắn quen cô ta nhân một chuyến đi làm việc nhân đạo ở một vùng quê nghèo, hắn mang cô ta lên thành phố lo cho ăn học rồi kiếm việc làm bù lại cô ta trở thành nhân tình của hắn. Hắn cảm thấy cô ta phải mang ơn hắn coi hắn như là một vị cứu tin của cuộc đời cô ta. Hắn ngồi trong căn nhà thuê cho cô nhân tình ở chờ đợi với chai rượu đã vơi đi hơn phân nữa, mà quái lạ hàng ngày hắn đâu có uống được nhiều rượu mà sao hôm nay càng uống hắn lại càng thấy tỉnh táo. Có tiếng chia khóa lách cách rồi tiếng con gái trong trẻo vang lên:
– Ủa! Anh đến . . . hôm nay anh đến sớm ?
Hắn nhìn quan sát cô gái bằng cặp mắt đỏ ngầu, trong mắt hắn là một cô gái 24, 25 tuổi , mái tóc dài bóng mượt xõa ngang vai khác hắn với mái tóc ngày nào sơ xác vì nước phèn, nước da bây giờ cũng min màng hơn chứ đâu có khô ráp và cháy nắng như ngày hắn mới mang lên tp, thân thể cô gái bây giờ cũng nãy nở phát triển toàn vẹn chứ đâu có ôm o như ngày nào, chỉ có gương mặt là không còn ngây thơ như ngày nào nữa nhưng vẩn đẹp đến mê hồn, cặp vú to như muốn sổ tung ra khỏi áo, đôi chân săn chắc đều đặn được bó trong chiếc quần jean.

8 giờ 40: tiếng húng hắn của anh lính gác cửa làm cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn, ngước mắt nhìn một cách thờ ơ vào cái đồng hồ. Hắn tiến đến sát bên gườm gườm nhìn làm cô nhân tình thấy sợ, trong mắt lộ rõ vẻ lúng túng sợ sệt với hành động khác lạ của hắn, bàn tay hắn đặt lên ngực cô gái bóp mạnh
– Á! Đau em anh! Cô gái la nhỏ.
Không nói hắn lầm lỳ bóp một cách thô bạo hết vú bên này rồi sang vú bên kia, lưỡi thì lè ra liếm khắp mặt cô gái, cô cảm thấy tởm lợn chứ không thích thú nên đẩy mạnh hắn ra. – Anh. . . anh từ từ thôi, em mới đi về mà có gì thì một chút nữa mình. . . . . Hắn gầm lên
– Cô vừa mới đi với thằng nào về rồi phải không?

Gửi bình luận