Ân ái và thác loạn cùng gái gọi U16

Xong, Uyển bặm môi, trợn mắt, quằn quại như con heo bị cắt tiết – Hai tay chặp vào cặp vú Uyển gào la sung sướng chưa từng có – Lộc đâm luôn lưỡi sâu vào âm đạo. Cái lưỡi thần tình vừa đụ, vừa cử động lăng xăng bên trong. Uyển sướng đến nước mắt ứa ra, như khóc!!!

Trăng đã lên ngang đọt dửa. Thứ ánh sáng màu xanh huyền diệu tỏa xuống, với chút không khí lạnh của mùa Thu. Mỗi lần chiếc lưỡi dài của Lộc đâm vào, là mỗi lần làm bé Uyển tê tái ngàn vàng. Nó ôm đầu tóc của Lộc nà cào xé, mà bứt mạnh. Lộc mê quá, chả còn biết đau là gì!

Chàng nuốt mấy lần thứ nước lồn trinh tiết đặc kẹo, mặn mà. Chàng đìêu khiển cái lưỡi như khúc dương vật – “Đụ” một hai phút, Lộc lại kéo ra liếm khe lồn – Xong lại dùng~ hai môi, banh căn hột le ra, dùng lưỡi đánh lăng tăng.

Cái bụng em bé trồi, sụt như sóng dữ ngoài khơi:
– Lộc ơi? Bao giờ thì em thành cô gái ấn Độ? Sao bú lâu quá vậy anh? Em thở không nổi, mệt quá hà. Đửng có cạp cái hột đó nữa có được không? Trời ơi, mới nói anh lại… ngoạm vô… anh bú rồi – Ui, chưn, tay, bụng, chỗ nào của em cũng giựt như bị mắc kinh phong Lộc ơi. Mệt quá hà!!! Hổng biết đâu, bắt đền anh đó – Ui, đã dễ sợ, vầy là iàm tình kiểu ấn Độ đây hả anh? Còn đụ là sao? Em chờ hoài không thấy. Ui, ui, cái lưỡi anh hay quá xá là hay…
Đó là lúc Lộc gồng mạnh cái lưỡi, dũa cái mồng đóc của Uyển – Em bé nghiếm răng, gồng mình chịu đựng – Đã thế, hai bàn tay Lộc cố vói lên, xe liên tục hai đầu vú to bằng hai đầu chiếc đũa con. Nước lồn túa ra như lũ lụt – Lộc tha hồ
nuốt, ăn, như ăn một bữa tiệc quý giá, đắt tiền.

Bây giờ hai tay Lộc mới tụt cái quần đùi ra khỏi người chàng. Chàng ngửng bú lồn, trườn người lên hôn môi Uyển, nhưng không quên dùng đầu cặc cà cà hai ống quyển của cô bé. Chàng cho bé Uyển cái cảm giác sẽ được đụ. Cặc Lộc cà dần lên, đầu gối, bắp vế non, rồi mu lồn. Uyển nóng ruột chờ như người ta chờ đoàn quân chiến thắng về từ rừng núi xa xôi. Lộc kề tai Uyển nói khẻ:
– Cái “ấn Độ” đang nằm trên mu lồn em đó! Mình ơi.
– Rồi… em… phải làm gì? hả Lộc? Em đâu có biết.
– Thì… em cầm nó, để vô lồn đi, em sẽ thấy sướng hơn bất cứ gì trên đời này! Sướng dễ sợ, sướng quên cả tên em là gì.
– Sao anh khôn quá vậy. Cái gì cũng bắt em làm. Cổi hai cái quần cũng em; rồi bây giờ còn… biểu người ta cầm cái… cái cặc bỏ vô. Em hổng biết làm ba chuyện “tầm khào” đó đâu – Kỳ thấy bà. .Anh làm như hồi nào tới giờ em đã biết gần
gũi đàn ông nhìêu lần, không bằng. Anh cầm bỏ vô đi Anh cũng muốn làm thế cho em, nhưng… hai cái đùi em kẹp cứng lại, “cửa” khóa, làm sao anh vào?

Bé Uyển trở mình, lại thở ra – Nó hơi lo, không biết cái gì sẽ xảy ra? Vì những lần xem lén Lộc tắm, Uyển thấy con cặc của Lộc sao mà nó to và dài quá vậy? Khúc gân ngổ ngáo đó có thể chui vào lồn đàn bà sao? Nhất là lồn bé con của em. Nó có vào được không? Nếu được, miệng lồn em có bị rách không? Em có đau đớn thay vì sung sướng? Những nỗi lo vớ vẩn, làm Uyển nằm thử người, mặc dù muốn đụ lắmt Nhứt là khúc gân cứng của Lộc đang cà cà trên mu lồn làm chòm lông đứng dậy hết, đón chờ, và nước lồn lại ứa thêm ra.

Một lúc khá lâu, bé Uyển hỏi thơ ngây:
– Tại không biết, nên em muốn hỏi, nếu em banh háng ra, thì anh sẽ cho chỉ cái cặc vô, hay luôn cả đùm dái to tổ chảng vô trỏng nữa?
– Người ta kêu bằng con cặc chớ không phải cái cặc Em có cho phép thì chỉ mình con cặc vô thôi, chớ hai hòn dái vô làm cái tích sự gì ở trỏng.
– Mà, mà con… cặc của anh vô một chút thôi, hay hết nguyên khúc? Vô nguyên khúc dài thòng vậy em lũng ruột sao.
– A, nó… nó… chỉ vô có một khúc ngắn thôi. Lẹ đi.

Tim Uyển rung chuyển. Em biết phút quan trọng sẽ tới. Một là Uyển sẽ sướng ngất trời. Hai là sẽ đau đớn, máu tuôn, thịt rách có thể vào nhà thương. Đầu óe thì hoang mang như thế, mà hai bắp đùi Uyển đang dang dần ra, dần ra. Uyển lại nhắm mắt, trong khi tay mặt Lộc đang từ từ xuống, cầm đầu cặc quét nhẹ khe lồn. Chỉ mới có động tác nhẹ nhàng, sương sương như thế, Lộc thấy mặt em bé ngập tràn khoái lạc, đê mê, ngu khờ.

Chàng đưa cái đầu tròn, trọc lóc đó xuống ngay miệng lồn, ngoáy ngoáy như dẻ chùi ống cống – Hai đùi Uyển lại dang rộng thêm – Lộc thử nhấn vào, rồi lại rút ngay ra:
– Thôi, chắc chỉ có vậy – Anh không dám đâm vô thêm. Sợ em đau, em la… rồi anh bị ngồi tù, vì em là vị thành niên.
– Em nói rồi, đừng để em ức quá, em chửi lên cho anh coi. Bộ em hướng lắm hay sao, lên sân thượng nằm ngửa ra, banh lồn cho anh nhấn vô có chút xíu rồi, thôi? Muốn chửi không?
– Được rồi, được rồi, khổ quá. Anh nhấn vô, hể đau thì la nhè nhẹ cho anh rút ngay ra. Đừng la lớn nhen?

Lộc lại cầm đầu cặc ngoáy lỗ lồn thêm một hồi nữa – Uyển sốt ruột chờ phút thiêng liêng đến. Và đầu cặc Lộc đang mở đường máu xông vào cứ dịa. Cặp mắt của Uyển trợn ngược, chỉ còn có lòng trắng. Mồm há hốc thật to, nghe từng phần khúc gân đi vào, đi vào, sâu hơn, xa hơn. Uyển im lặng vì thiêng liêng quá. Lần đầu giao cấu với một người nam, có con cặc to quá khổ mà Uyển đã thấy. Uyển im lặng vì không thể ngờ lồn mình lại có thể đón nhận hết cái cù nự to khiếp hồn của Lộc. Phần quan trọng hơn, là Uyển đang chìm vào cơn sướng ngất trời, gần như không có gì có thể so sánh nổi. Nhất là lúc Lộc rút ra, rồi lại đâm nhẹ vào. Động tác đó được lặp lại nhìêu lần cho đến khi toàn bộ “quân ta” đã tiến vào chiếm trọn U Minh.

Không ai dạy, mà Uyển cũng biết xàng qua xàng lại, hẩy lồn lên. Thấy em bé có vẻ hòa nhịp vào khoái lạc, Lộc táo bạo hỏi, như đã tửng hỏi chị Ba:
– Anh đụ vậy, em có sướng không?
– Cái cha này sao hay hỏi chuyện tào lao gì đâu không à.

Ai có biết sướng siết là cái gì – Chiều anh, em cho anh, chớ để anh cứ đòi hoài, chịu sao nổi. Bộ… vầy… là đụ đây hả. Tụi con nít ấn Độ cũng làm vầy đây hả?

Lộc cười thầm, vì cô bé làm bộ thơ ngây – Không sướng mà Uyển biết xàng lồn, hẩy lồn và nước ra như suối, mắt mở không lên, mồm rên hử hự mỗi lần chàng nắc tới.
– Anh hỏi thiệt, nếu đụ mà em không sướng, thôi để anh rút ra cho rồi – Em không sướng, đụ làm chi??
– Anh mà rút ra, em chửi, en la làng lớn lên cho anh coi. Bộ dụ khị người ta nửa chừng rồi bỏ phải không? Bộ anh muốn làm sở khanh, lưu manh phải không?

Gửi bình luận