15 năm 3 đời chồng, kinh hãi cảnh mua vợ

15 năm, chị Phương bị bọn buôn người bán qua tay hết người này đến người khác. Chị kể, có những cuộc “cò kè”, trao đổi “vợ” diễn ra trong nhà nhưng cũng có những cuộc trao đổi diễn ra trên xe và thậm chí diễn ra ngay trong khu rừng hoang vắng.

15 nam 3 doi chong, kinh hai canh mua vo

Chị Phương kể đã có lần muốn tự tử để tự giải thoát

Tin hay: 15 năm 3 đời chồng, kinh hãi cảnh mua vợ

Cuộc sống của chị không khác gì địa ngục trần gian. Chị không biết mình đang ở đâu, không có tiền, không một người thân quen, bất đồng ngôn ngữ khiến chị đành ngậm ngùi chịu kiếp “vợ mua” xứ người. Chị đã định tìm đến cái chết để tự giải thoát. Nhưng rồi nghĩ mẹ già không ai chăm sóc, chị lại gắng gượng sống và nuôi quyết tâm trở về quê hương.

15 năm 3 đời “chồng”
Làm dâu xứ người, cuộc sống của chị Phương vô cùng khó khăn vì bất đồng ngôn ngữ. Ba đời “chồng”, gọi là chồng nhưng chị về sống với 3 người đàn ông nhưng không hề có giấy đăng ký kết hôn. Dù sống trong gia đình nào, họ cũng canh giữ chị giống như một tù nhân. Mỗi cuộc giao kèo, chị không biết mình có giá bao nhiêu nhưng người đầu tiên mua chị với số tiền cao nhất, hai người chồng sau mua chị như một món hàng bị mất giá.

Đầu tiên, chị Phương bị bán cho một ông chồng già. Khi về ở cùng, ngoài gã “chồng” này còn có mẹ già và một em trai. Họ nói chuyện với chị bằng hành động nhiều hơn là lời nói vì có nói, chị cũng chẳng hiểu gì. Họ chỉ cho chị cách làm ăn, chị cứ sống lầm lũi như một cỗ máy nhưng cũng có tình cảm của riêng mình. “Tôi nhờ một người Việt Nam nói với gia đình ấy, người tôi thích là người em, không phải người anh nhưng họ bảo không được vì anh trai chưa có vợ thì em trai cũng không được lấy”. Từ đây chị bắt đầu chán nản và quyết tâm bỏ trốn. Vì không hiểu tiếng, không biết đường cũng chẳng có tiền nên cuối cùng, chị bị bắt trở lại.

15 nam 3 doi chong, kinh hai canh mua vo hinh 1

Ngôi nhà hai mẹ con chị Phương đang sinh sống

Suốt 1 năm làm dâu, chị dần am tường địa hình và được nhà chồng tin tưởng giao đi chợ mua đồ ăn. Kể từ đó, chị cố bớt xén số tiền đi chợ để tích cóp mong sẽ có ngày trốn thoát về quê. Tích góp dần, sau gần 3 tháng chị đã giấu được một khoản tiền đủ để chạy trốn. Một hôm được giao cho đi chợ từ sáng sớm, nhân lúc người nhà chồng không để ý, chị đã chạy một mạch băng qua nhiều ngọn đồi, khe suối. Chị cứ chạy như thế nhiều ngày liền, mỗi lúc mệt mỏi chỉ dám dừng lại uống chút nước, ăn tạm miếng bánh rồi lại lên đường vì sợ người nhà chồng đuổi theo bắt về. Gặp được một người Việt Nam lấy chồng trong làng, chị Phương lại cầu cứu để bỏ trốn. Nhưng bất hạnh thay, người đó lại là một mụ buôn người khét tiếng trong vùng.

Với lời lẽ ngọt nhạt, mụ hứa sẽ “mang xe ô tô đến, cho tôi tiền và dẫn đi lấy một người chồng trẻ” nên chị Phương đã đồng ý. Dù chưa biết cuộc sống trước mắt ra sao nhưng ít nhất chị mong trốn được khỏi nơi này. Nhưng rồi, người phụ nữ buôn người kia lại bán chị vào nhà một người Trung Quốc mất vợ. Cuộc giao dịch lần này diễn ra ngay trên chiếc xe tải chở chị Phương trốn chạy. Nhớ lại người chồng thứ hai, chị Phương kể: “Đêm đầu tiên, tôi không dám ngủ, sợ hãi thu mình một góc giường. Người đàn ông xuống cuối giường, tôi lại chạy lên đầu giường. Cứ như vậy đến sáng. Thế rồi, tôi đã bị người đàn ông đó đánh cho nhừ tử vì tội không biết “chiều chồng”. Chỉ vài ngày sau, gã đàn ông đó đã trả chị lại cho mụ buôn người.

Lần ngã giá cuối cùng, mua chị là người chồng bây giờ mà theo chị là người tốt bụng nhất. Mặc dù không có thủ tục cưới xin nhưng họ đã sống với nhau hơn 10 năm, có hai đứa con, một trai, một gái. Thời gian đầu, chị bị giám sát rất kỹ kể cả khi đi chăn trâu, cắt cỏ, kiếm củi vì họ sợ chị bỏ trốn. “Vì không biết tiếng, tôi đành cam chịu làm thân tôi đòi. Ngày nào tôi cũng phải dậy từ 3h sáng nấu cơm ăn rồi đi trồng mía, trưa về cơm nước rồi lại đi làm, tối về nhà lại phục vụ bố mẹ và anh chị nhà chồng, đến 12h đêm mới được đi ngủ”. Đến ngày chị Phương mang bầu đứa con gái, nhà chồng đã để chị được tự do thoải mái hơn. Hai đứa con một gái, một trai lần lượt ra đời, khiến chị Phương phải ý định bỏ trốn khỏi nhà chồng. Thế nhưng, nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ thì vẫn luôn cháy bỏng.

Gửi bình luận